"Vậy sao? Nếu như Bổn cung nhớ không lầm, nhị hoàng tử là buổi sáng mới đến chỗ Thái hậu. Hơn nữa đi rồi sẽ trở về, cũng cứ như vậy được mấy tháng nay rồi, trước kia không thấy Thuần sung viện muội muội nhớ nhi tử, hôm nay lại...... Thuần sung viện muội muội không cảm thấy chuyện này rất là không hợp lý sao? Dĩ nhiên nếu như Thuần sung viện muội muội cảm thấy chuyện này không thể nói với tỷ tỷ, vậy không nói cũng được." Quý Phi cười nói.
Nghĩ tới người của mình lấy được tin tức, trong lòng rất là vui vẻ. Chuyện gì nàng đều không cần động thủ, đến lúc đó kết quả đạt được đối với nàng mà nói đều là tốt, nàng tự nhiên vui mừng.
Trương Vân Nguyệt trầm mặc, Quý Phi nương nương hôm nay rốt cuộc có chuyện gì? Nếu là không có chuyện gì, muội muội trước hết cần đi cung Thọ Khang rồi. Nếu có chuyện thì Quý Phi nương nương mời nói." Trương Vân Nguyệt sắp hết kiên nhẫn rồi, trong lòng bởi vì lo lắng nhi tử, lý trí bắt đầu phân tán.
"Nương nương, chuyện hôm nay ngài làm sai rồi." Tú ma ma ở một bên lo lắng nói.
"Tú ma ma? Bổn cung hiểu ý của ngươi, không phải bởi vì vậy khiến Trương thị cảm thấy chuyện này là ta làm sao? Nhưng hoàng thượng nhất định sẽ đi thăm dò, đến lúc đó chuyện này không phải tra được không có liên quan gì đến bổn cung sao? Về phần suy nghĩ của Trương thị, quan trọng sao? Đối với bản cung có ảnh hưởng sao? Còn nữa, Bổn cung vốn chính là đi ngang qua không phải sao? Bổn cung vốn là cũng không chuẩn bị ra ngoài, không phải là Hiền phi xin Bổn cung nên Bổn cung mới ra ngoài sao?" Trên mặt Quý Phi mang theo nụ cười thản nhiên, nàng tự nhiên biết nàng hôm nay làm như vậy sẽ lưu lại ấn tượng gì cho người khác, nhưng vậy thì thế nào? Chỉ cần hoàng thượng không có chứng cớ, tất cả chuyện đều không có liên quan tới nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)