"Tốt. Trẫm đi trước tắm rửa, ái phi cần phải chuẩn bị sẵn sàng chờ trẫm nha." Nói xong, Triệu Khải Hâm cúi đầu xuống cổ Trương Vân Nguyệt nhẹ nhàng hít một hơi, trên mặt một vẻ trầm mê nhàn nhạt.
Trương Vân Nguyệt cúi đầu, nàng bị trêu ghẹo rồi? Bị trêu ghẹo? Bị trêu ghẹo rồi? Đáng tiếc người đùa bỡn nàng không phải là lưu manh, là Hoàng đế, không thể đuổi trở về được.
Tiếp đó Trương Vân Nguyệt lại nghĩ đến chuyện xảy ra tiếp theo, Triệu Khải Hâm tới nơi này là muốn thị tẩm nàng hả? Thị tẩm sao? Mặc dù đã từng có một lần rồi, nhưng là, từ đó đến nay cũng đã hơn một năm rồi không phải sao?
"Ha ha, ái phi không cần, trẫm mặc dù muốn ăn đồ ăn, nhưng là trẫm lại càng muốn ăn ái phi." Triệu Khải Hâm cười ha hả nói xong, ôm Trương Vân Nguyệt đi lên giường.
Trương Vân Nguyệt trợn tròn mắt, vừa rồi là nàng nghe nhầm sao? Tại sao nàng lại nghe được đối thoại trong tiểu thuyết như vậy? A nha! Ông tri, đừng nói với ta đây là tiểu thuyết à? Không lẽ là kịch cung đấu hả?
Người bạn nhỏ Trương Vân Nguyệt hiển nhiên đã hỗn loạn.
"Hoàng thượng, hoàng thượng ngài đợi chút, cận thân......" Giọng nói của Trương Vân Nguyệt đầy khẩn trương.
"Yên lặng." Giọng điệu của Triệu Khải Hâm có chút mất kiên nhẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)