Một lúc sau, luồng ánh sáng mờ nhạt trên người ba kẻ đó hoàn toàn biến mất. Cuối cùng cũng có người xung quanh phát hiện ra họ. Một thanh niên nhếch mép vẻ khinh bỉ: “Ở đâu chui ra mấy tên lang thang thế này!”
Ba kẻ kia nhờ có chức năng đồng cảm phiên dịch nên đương nhiên nghe hiểu câu này, lập tức tỏ ra tức giận. Tên có tính khí tồi tệ nhất là A Bính nổi giận chửi: “Thằng oắt con chết dẫm, mày mắng ai đó!”
Thanh niên nọ đáp trả: “Xì xầm cái tiếng chim qué gì thế, ở đâu chui ra mấy tên dã nhân này!”
A Bính gầm lên: “Mày bảo ai là dã nhân!”
Hắn ta tiến lên định túm lấy gáy cậu thanh niên, hai kẻ còn lại vội vàng giữ lại: “Đừng gây chuyện! Chờ thêm vài ngày nữa, tùy chú mày muốn xử lý nó thế nào thì xử!”
A Bính tức giận hậm hực nhẫn nhịn: “Chờ đấy, nhiều nhất là năm ngày nữa, lão tử sẽ quay lại tìm mày!”
Đúng lúc này, một cánh tay thô ráp từ bên cạnh thò ra. Một tráng hán với khuôn mặt ngập tràn khí chất giang hồ túm chặt lấy cổ áo tên A Bính: “Ba cái gã này, mồm ngậm nước tiểu đang mắng anh em tao đấy à? Còn muốn đánh người nữa cơ đấy?”
Tên A Bính ngay lập tức như con gà con bị xách đổng lên khỏi mặt đất. Hắn ta giương mắt ếch ra nhìn, hai gã A Giáp và A Ất cũng ngơ ngác, theo bản năng thò tay sờ vào vũ khí trên người.
(Tg lười đặt tên, chơi luôn hệ Ất, Giáp… nè trời)
Cùng lúc đó, trong tai nghe của Khương Khải vang lên giọng Lý Nguyệt: “Cô Khương, gã tráng hán đó là người của chúng ta, cô cứ việc lùi lại phía sau, đừng để lộ bản thân.”
Lời Lý Nguyệt còn chưa dứt, ánh mắt Khương Khải đã quét về một hướng khác. Nơi đó lại xuất hiện thêm hai cái bóng kén, lại có thêm hai người chơi nữa giáng lâm!
Khương Khải lập tức kéo Đổng Thịnh Phong lùi lại phía sau, tỏ vẻ sợ hãi cuộc xô xát này ảnh hưởng đến mình giống như bao người xung quanh.
Tên A Bính rút ra một thanh dao dính đầy máu từ trên người rồi đâm thẳng về phía gã tráng hán. Người tráng hán thấy vậy liền cất giọng quát lớn: “Mẹ kiếp, mày còn dám mang theo hung khí à!”
Những người đứng quanh trạm xe buýt sợ tới mức vội vã lùi lại vài mét.
“Ôi trời ơi, mang theo dao trong người kìa, tên này không phải là kẻ sát nhân đấy chứ?”
“Trên dao còn có máu kìa, đáng sợ quá!”
“Mau báo cảnh sát đi!”
Ở bên kia, tráng hán đã lao vào đánh nhau với tên A Bính, chỉ vài cú ra đòn đã quật ngã hắn ta xuống đất, sau đó tung chân đá văng cả hai tên A Giáp và A Ất.
Có lẽ lo lắng bọn chúng sẽ sử dụng những thủ đoạn phi thường của người chơi, tráng hán nhắm thẳng vào đầu mà nện, lập tức đánh gục cả ba tên.
Ngay sau đó, chưa đầy một phút sau, tiếng còi cảnh sát đã hú lên dồn dập. Hai chiếc xe cảnh sát trước sau chạy tới. Tổ ba người Giáp - Ất - Bính bị khống chế vì tội danh mang theo hung khí nguy hiểm và có ý định hành hung giữa đường, bị tống thẳng vào trong xe không chút nể tình. Tráng hán cùng cậu thanh niên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra cũng bị đưa đi cùng, chỉ còn lại đám đông vây quanh bàn tán xôn xao.
Khương Khải nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đã bắt thành công ba người chơi.
Một khởi đầu vô cùng thuận lợi!
Rất nhanh sau đó, xe buýt đã tới. Khương Khải cùng Đổng Thịnh Phong bước lên xe. Cô chú ý thấy hai người chơi đến sau cũng đi theo bước lên, ngồi ngay ở phía sau họ không xa và đang thì thầm thảo luận.
Người lớn tuổi nói: “Thấy chưa, giai đoạn đầu không được hành động thiếu suy nghĩ, nếu không bị NPC bắt đi thì sẽ lãng phí mất thời gian tích lũy vật tư.”
Người nhỏ tuổi đáp: “Con biết rồi mẹ.”
Đổng Thịnh Phong như vô tình quay đầu lại nhìn một cái, rồi khẽ hỏi Khương Khải: “Hai người này có gì đó không đúng phải không?”
Khương Khải khẽ lắc đầu: “Ừm.” Một trong hai người tuổi còn quá nhỏ, bắt về cũng không giải quyết được gì, cứ giữ thế sóng yên biển lặng là tốt nhất.
Tại phòng điều khiển trung tâm thuộc bộ chỉ huy ngầm, mọi người đều nín thở khẩn trương theo dõi màn hình camera quay ở trạm xe buýt.
Vì thời gian quá cấp bách, khi nhận được yêu cầu từ Khương Khải, họ chỉ kịp thông báo cho người ở gần khu vực đó nhất, dẫn đến tình thế một đối ba trong phút chốc.
Cũng may mắn là tổ hợp ba người kia dường như không mấy giỏi võ vẽ, chỉ hai ba nhát đã bị khống chế gọn gàng.
Thấy cả ba tên ngã gục xuống đất, tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, đến khi bọn chúng bị nhét vào xe cảnh sát thì ai nấy đều thả lỏng hoàn toàn.
“Hành động bắt giữ người chơi lần đầu tiên đã thành công mỹ mãn, nhất định phải ghi công lớn cho đồng chí này!”
Chương Chính Thiên mặt mày hồng hào nói: “Bảo bộ phận đối chiếu lập tức tìm ra các đồng chí có thể đóng thế tương thích với ba kẻ này.”
Một người lên tiếng hỏi: “Thủ trưởng, có tiến hành thẩm vấn không ạ?”
Thế nhưng ba kẻ này bị bắt quá nhanh, hoàn toàn không có thời gian quan sát.
Chương Chính Thiên nhanh chóng quyết định: “Không thẩm vấn, cứ để bọn chúng ngủ sâu mãi như vậy, rồi giải quyết bọn chúng ngay trong giấc mơ. Chúng ta cần phải lấy được vài giao diện người chơi trước đã, như vậy mới thuận lợi cho các công tác triển khai sau này.”
“Rõ.”
Một lúc sau, lại có người tới báo cáo: “Thủ trưởng, bên Khương Khải đã truyền tin tức về ba kẻ đó tới rồi ạ.”
Chương Chính Thiên vội vàng lấy xem.
Bên trên viết: [Ba người này không rõ họ tên cụ thể, bước ra từ nhà tù ở thế giới gốc của họ, đều là những kẻ vi phạm pháp luật, hầu như không có người thân hay bạn bè cũ. Trước phó bản này họ thu hoạch không nhiều, hiện là hành khách thuộc toa hạng ba, là những nhân vật nhỏ ở tầng lớp đáy của đoàn sinh tồn. Bọn họ chỉ thực sự quật khởi ở phó bản tiếp theo, tức là phó bản Tổ Trùng. Từ đó về sau, họ được gọi là ‘Tam Đầu Xà’, đối với kẻ mạnh thì nịnh hót, đối với kẻ yếu thì ác độc tàn nhẫn, mang ác ý cực lớn đối với cư dân bản địa và có vô số tập tính xấu.
Chương Chính Thiên suy tư, đây đúng là đối tượng cướp đoạt rất tốt. Hiện tại chúng chỉ là nhân vật nhỏ, bộ mặt ác độc tàn nhẫn chưa bộc lộ hoàn toàn. Tương lai lại có thể quật khởi, chứng tỏ năng lực vẫn có chứ không phải phế vật.
Điều này giúp giảm bớt không ít khó khăn cho việc nhập vai.
Chương Chính Thiên nói: “Giao phần tài liệu này cho bộ phận đối chiếu, bảo họ chọn người không chỉ cần ngoại hình vóc dáng tương đồng, mà còn phải chú ý tìm những ai từng có kinh nghiệm đối đầu hay tiếp xúc với tội phạm.”
Nói xong điều này, ông lại dặn tiếp: “Trang bị cho đồng chí Khương Khải một đội hành động chuyên biệt túc trực chờ lệnh, những việc nhỏ hoàn toàn do cô ấy chỉ huy.”
“Nhưng bên cạnh cô ấy chẳng phải đã có Đổng Thịnh Phong và tiểu đội của cô ấy rồi sao?”
Chương Chính Thiên xua tay: “Không xung đột, người của Đổng Thịnh Phong phải làm người chơi, có một số việc họ không tiện ra mặt.”
Tựa như lúc ở trạm xe buýt vừa rồi, muốn xảy ra xung đột với người chơi trước mặt các người chơi khác thì vẫn cần đến những gương mặt xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)