Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ui da ui da, Bảo nhi à, sao cậu lại đáng yêu thế chứ lị!" Lộ Lộ không nhịn xoa đầu tôi, xoa lấy xoa để.
Anh Jason thì lắc đầu, cười ra nước mắt: "Phán Bảo nhi, với nhan sắc này và duyên khán giả của em, nếu vào giới giải trí, anh Jason đảm bảo em sẽ nổi đình nổi đám, trở thành đỉnh lưu ngọt ngào, em xem xem thế nào."
"Em nghiêm túc đấy!" Tôi siết chặt nắm tay, nghiêm trang nói: "Em muốn quyết đấu một trận tử chiến với Chu Tình!"
Rầm một tiếng, Chu Tình đẩy cửa bước vào!
Cô ta ném một xấp ảnh vào mặt tôi, cười khẩy: "Muốn quyết đấu một trận tử chiến với tôi chỉ bằng những thứ này? Giang Phán, cô đúng là có thủ đoạn đấy. Tống Lộ, nếu cô không muốn Giang Phán bị nước bọt người đời dìm chết thì ngoan ngoãn rời khỏi giải thưởng lần này, lên bài xin lỗi tôi đi!"
6
Trên thảm đỏ giải thưởng phim truyền hình Bạch Mộc Lan rạng rỡ ánh đèn, quy tụ dàn sao nổi tiếng.
Khi Lộ Lộ mặc chiếc váy tiên nữ màu bạc lấp lánh của Elie Saab 2022 xuất hiện trên thảm đỏ, cô ấy lập tức trở thành tâm điểm chú ý.
Cô ấy và Chu Tình đứng song song một chỗ với nhau, cùng đoàn phim đi thảm đỏ, dừng lại cho truyền thông chụp ảnh.
Tôi xen lẫn trong đám fan, điên cuồng gào tên Lộ Lộ.
Chiếc lễ phụ nơ bướm to đùng màu đen của Chu Tình lập tức trở nên kém sắc so với Lộ Lộ, mọi người đều dồn sự chú ý về Lộ Lộ.
Sau khi phỏng vấn xong, chúng tôi tiến tới sân khấu, tôi bước tới đưa cốc nước giữ ấm cho Lộ Lộ.
"Xem ra các người đúng là không sợ chết!" Chu Tình nghiến răng nghiến lợi nói: "Giang Phán, cô chờ chết đi! Đến lúc đó Tống Lộ bị ép phải rời khỏi showbiz cũng là do cô hại cả!"
Nhưng Diệp Phong không cho tôi cơ hội đó, anh ấy bắt lấy vạt áo tôi, kéo tôi tới gần phòng nghỉ.
"Thành đà điểu rồi à? Định trốn anh đến lúc nào?" Diệp Phong cười đầy bất đắc dĩ, anh ấy bóc một viên kẹo thỏ sửa nhét vào miệng tôi, lại chọc quai hàm đang phồng lên của tôi: "Cả sáng thấy em bận như con quay, chạy tới chạy lui. Giỏi ghê, Phán Bảo nhi lúc trước mù đường không biết phân biệt phương hướng, giờ lại thành một nhóc trợ lý đảm đương một phía rồi."
Hôm tôi chặn mũi tên cho Diệp Phong ở câu lạc bộ bắn tên.
Lúc ấy Cố Vân Thanh bỏ cung tên xuống, bước tới phía tôi.
Anh đứng cách chỗ tôi năm bước, lạnh lùng nhìn tôi: "Giang Phán, tới đây."
Mà Diệp Phong thì nắm chặt tay tôi không buông, nhìn thẳng Cố Vân Thanh và nói: "Cố Vân Thanh! Phán Bảo nhi không phải cún con anh nuôi, anh cả ngày cứ dọa cô ấy như thế, cảm thấy thú vị lắm ư?"
Khi đó tôi cảm thấy linh hồn sắp bị rút ra khỏi người, vội đẩy Diệp Phong, bịt tai bỏ chạy.
Sau đó, Diệp Phong nhắn tin hay gọi điện cho tôi, tôi cũng không dám nghe.
Đương nhiên... Tôi cũng không dám gặp Cố Vân Thanh.
Mấy ngày nay, cứ tối ngủ là tôi lại nằm mơ Diệp Phong và Cố Vân Thanh lôi kéo tôi, sắp kéo tôi rách thành hai nửa tới nơi!
"Em đang trốn anh đấy, để Cố Vân Thanh bắt được em gặp anh, anh ấy sẽ đánh em mất." Tôi nhai kẹo sữa, mặt ủ mày chau: "Anh ấy hẹp hòi lắm, lại còn thù dai nữa."
Tôi nhớ năm ngoái, tôi nằm mơ thấy Diệp Phong, có lẽ còn gọi tên anh ấy.
Hơn nửa đêm Cố Vân Thanh đánh thức tôi, quấn chăn đưa tôi tới ban công.
Đêm đó, tôi gọi "Cố Vân Thanh" tới khàn cả họng, tới giờ nhớ lại vẫn cảm thấy chuột rút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










