Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Phán Bảo nhi, năm đó chúng ta hẹn hò, em không biết anh vui tới nhường nào. Anh đặt ảnh chụp chung của chúng ta dưới gối, tối nào trước khi đi ngủ cũng lấy ra xem."
Diệp Phong móc ví lấy ảnh chụp chung ra xem, khẽ nói: "Có rất nhiều lời anh chưa kịp nói với em."
Trong bức ảnh, tôi tết tóc hai bên, mặc áo thủy thủ màu lam, tựa vào vai Diệp Phong.
Trên ảnh còn dán rất nhiều trái tim nhỏ.
Bên ngoài vang lên tiếng đẩy cửa, tôi lập tức tỉnh táo, nhanh chóng kéo Diệp Phong trốn vào sau rèm cửa sổ.
Lần này còn bị bắt gặp ở chung một phòng với Diệp Phong, nếu truyền ra ngoài thì tôi có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không gột rửa sạch được.
Nào ngờ tôi chạy nhanh quá làm rơi giày!
Tôi luống cuống tay chân túm Diệp Phong, gạt rơi cả ảnh chụp trong tay anh ấy!
Tôi cố hít sâu thở nhẹ núp sau rèm cửa sổ, nhắm mắt mắng mình là đồ ngu!
Xoạt, rèm cửa sổ bị kéo ra.
"Cũng chỉ có cái gan đó."
Giọng nói trầm của Cố Vân Thanh vang lên.
Tôi cúi đầu nhìn thì thấy anh đang quỳ một gối xuống đi giày cho tôi.
"Anh Vân Thanh!" Tôi sợ tới mức chân nhũn ra, đứng không vững, thút thít nói: "Anh nghe em giải thích!"
Tôi đang định giải thích thì Cố Vân Thanh đột nhiên nắm lấy cằm tôi hôn, còn cuốn lấy nửa viên kẹo thỏ còn lại.
Anh lấy khăn tay ra, nhả kẹo rồi ôn hòa nói: "Có phải anh đã dạy em là không được ăn kẹo mà gã đàn ông khác đưa không?"
"Cố Vân Thanh, Phán Bảo nhi đã là một người trưởng thành độc lập rồi! Anh luôn tỏ ra làm người bề trên dạy dỗ cô ấy, dọa dẫm cô ấy, không thấy buồn cười lắm ư?" Diệp Phong lại lấy viên kẹo ra nhét vào tay tôi: "Lúc cô ấy học cấp ba, ngày nào tôi cũng mang kẹo cho cô ấy ăn đấy. Anh có thể quản cô ấy được một lúc, liệu có quản được cả đời không?"
"Nên mới bị sâu răng, ba giờ sáng đau răng quá khóc tỉnh, làm tôi phải dẫn cô ấy đi nha sĩ." Cố Vân Thanh ném khăn tay cuốn kẹo kia vào thùng rác, rồi cúi đầu nhìn tôi: "Em còn không đi là không kịp xem Tống Lộ nhận giải thưởng đâu."
"A a a a a!" Tôi hét lên, lập tức co cẳng bỏ chạy.
Chỉ lo nghe hai người này lải nhải mà suýt thì quên chuyện quan trọng!
7
"Nói thật thì đạo diễn Giang chủ động nói muốn tới buổi lễ hôm nay để trao giải cho nữ phụ xuất sắc nhất, tổ chương trình chúng tôi rất bất ngờ." MC trên sân khấu cười nói: "Mọi người đạo diễn Giang mà, né được truyền thông là anh ấy né hết. Hôm nay rốt cuộc là bước ngoặt gì mà lại khiến anh xuất hiện ở đây?"
Người đàn ông trên sân khấu đã quá tuổi ngũ tuần, mặc bộ âu phục cắt may thẳng thớm, gò má hơi hóp làm khuôn mặt trông có phần sắc sảo.
"Có lẽ các bạn bè có theo dõi tôi đều biết là dạo gần đây tôi đang quay một bộ phim ở nước ngoài, rất bận. Hôm nay tại sao tôi đến lễ trao giải này ư, đúng là có một việc phải làm."
Ông mở tờ giấy trao giả trong tay, nói lời dạo đầu: "Cô nhóc này ấy à, rất có tài năng thiên bẩm, tôi đã xem bộ phim của cô ấy rồi, thể hiện rất tốt. Sau đây, tôi xin tuyên bố, nữ phụ xuất sắc nhất giải Bạch Mộc Lan kỳ này chính là..."
Ánh đèn thật lớn trên sân khấu không ngừng đảo qua đảo lại.
Cuối cùng, ánh đèn dần chiếu lên Chu Tình và Tống Lộ.
Chu Tình lập tức đứng bật dậy, mắt rơm rớm, tay che ngực.
Còn Tống Lộ thì mỉm cười chuẩn bị vỗ tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







