Tôi chợt chẳng biết nên nói gì, thật ra Chu Tình sống cũng rất vất vả.
Cô ta vốn tên là Chu Chiêu Đệ, có hai cậu em trai. Vì lấy lòng bố mẹ mà toàn bộ tiền kiếm được cô ta đều mua nhà mua xe cho em.
Khi đó mối quan hệ giữa chúng tôi còn bình thường, tôi khuyên cô ta đừng dốc hết ruột gan với em trai như thế.
Nhưng Chu Tình lại nói: "Giang Phán, kiểu người như cô nhìn là biết sống trong lọ mật. Còn tôi ư, chi tiền mua chút tình thân, nhận đồng cảm, thế mới cảm thấy được tồn tại. Mới cảm thấy cuộc đời này có chút ý nghĩa."
Chu Tình nói một chặp, hút hết một điếu thuốc rồi nghênh ngang rời đi.
Buổi tối, Cố Vãn Thanh tới đón tôi tan làm, tôi bèn kể chuyện này cho anh nghe.
"Haiz, thật ra Chu Tình cũng lắm nỗi khó riêng." Tôi thở dài.
"Lúc cô ta hại em thì đâu có khó riêng gì. Nếu ba em không phải Giang Bình Phong, ngày đó Tống Lộ sẽ vì xì căng đan mà bị đóng băng hoạt động, em sẽ bị công ty đuổi việc, bị fan cuồng bạo lực mạng, đi tới chỗ nào cũng bị người ta nói là leo giường người ta."
Cố Vân Thanh gõ trán tôi: "Em còn thương cảm cho cô ta à?"
Tôi trừng mắt anh ấy một cái rồi không nói gì. Người này ấy à, lúc nào cũng nói đúng như thế.
Xe lái một mạch tới trường học của chúng tôi. Cố Vân Thanh dẫn tôi tới trước tòa ký túc xá khi trước.
Đang mùa hè, cây hòe cổ thụ ở cổng đang nở rộ hoa, mùi thơm ngát lan khắp nơi.
Sau khi về nhà, có lần nửa đêm tỉnh dậy, tôi phát hiện Cố Vân Thanh đang hút thuốc ở ban công.
Anh vốn không nghiện thuốc lá, chỉ những lúc lòng phiền muộn cực kỳ thì mới hút một điếu.
Ngẫm lại thì cũng là vì Diệp Phong, không biết ngày đó trong phòng nghỉ bọn họ đã nói gì với nhau mà Cố Vân Thanh luôn lơ đễnh không tập trung.
"Em quyết định kết hôn với anh chính là vì chuyện ngoài ý muốn đêm đó, đúng không?" Cố Vân Thanh bảo tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Tôi tò mò nhìn anh, ngạc nhiên nói: "Đương nhiên không phải rồi! Vì em yêu anh nên mới quyết định cưới anh chứ!"
Cảm xúc nơi đáy mắt Cố Vân Thanh như phun trào, anh siết chặt tay tôi, hỏi lại tôi như thể nghe không rõ: "Em nói gì cơ?"
"À... Chúng ta cưới nhau từng ấy năm, chẳng lẽ anh không biết là em yêu anh ư?" Tôi cũng ngơ ngác nhìn anh: "Không phải chứ, Cố Vân Thanh, chẳng lẽ anh cho rằng em lấy anh là vì chuyện đêm đó? Em có phải kẻ ngu đâu... Sao lại vì chuyện tình một đêm mà làm lỡ cả đời được!"
"Vả lại đấy cũng phải ngoài ý muốn đâu! Em là người chủ động mà, em nhớ rất rõ luôn!"
Cố Vân Thanh nhìn tôi hai giây, rồi đột nhiên ôm mặt tôi hôn tôi thật sâu.
Gió thổi qua làm hoa hòe rơi lả tả lên người chúng tôi.
Thời gian dài đằng đẵng, tương lai chúng tôi còn dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)

14/9/24 end.