Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về phần Chu Tình thì cô ta đăng một bài thông báo thừa nhận mình mua bài mua top tìm kiếm vu oan tôi và Lộ Lộ, rồi bị công ty đóng băng hoạt động.
Tám nghìn tài khoản blogger ngày trước tạo tin đồn ác ý cho tôi đều bị Cố Vân Thanh khóa, người bịa đặt về tôi bị gửi văn bản luật sư, xem như trút giận thay tôi.
"Anh Jason ~ Anh xem đừng dùng giọng này nói chuyện với em có được không nạ ~" Tôi nhái giọng anh ta mà toàn thân nổi hết da gà.
Anh Jason thiết tha đáp: "Bây giờ em là tiểu công chúa rồi nè ~ phải hầu hạ thôi ~ Chu Tình có muốn gặp các em thì cũng không được nha ~"
Tôi không ngờ Chu Tình lại còn muốn gặp tôi. Tôi ngẫm nghĩ rồi mời cô ta vào.
Hôm nay cô ta không trang điểm, để lộ khuôn mặt thuần khiết xinh xắn, ăn mặc cũng tùy ý.
Chu Tình ngồi lên ghế, tiện tay châm điếu thuốc, cười tự giễu: "Cuối cùng có thể thoái mái hút một điếu rồi, không sợ bị người ta chụp nữa."
"Hút ít thôi, không phải đồ tốt gì." Lộ Lộ cầm cốc giấy duy nhất đưa cho cô ta làm gạt tàn.
"Tống Lộ, hai người chúng ta cùng vào công ty." Chu Tình liếc tôi một cái: "Khi đó công ty lăng xê gì mà chị em song sinh, cho cả hai chúng ta cùng ra mắt. Cô, một sinh viên đại học nghèo. Tôi thì sao, trong nhà có thằng em trai ma cà rồng. Ai mà chẳng kém cỏi như nhau, chỉ có thể dốc sức leo lên."
"Nhưng người với người vẫn có điểm khác biệt!"
Chu Tình nhìn chằm chằm tôi: "Chúng ta cùng đi đóng phim, cô có ảnh chụp trực tiếp siêu nét, có fan tới tiếp ứng giơ biểu ngữ. Mà tôi thì lẻ loi đứng trên sân khấu, hệt như làm nền cho cô. Khi tới Hoành Điếm quay phim, mặc cổ trang giữa trời nóng ba mươi tám độ, tôi nóng tới mức muốn ngất xỉu, còn cô lại có nhà xe thoải mái. Tôi ăn cơm hộp khó nuốt, cô lại có đồ ăn sang chảnh."
"Cô cô cô đừng có nhìn chằm chằm tôi như thế... Tôi cảm thấy Lộ Lộ vất vả quá nên mới thuê "trạm tỷ" cho cô ấy, mua nhà xe, mua đồ ăn cho đoàn phim." Tôi bị ánh nhìn chòng chọc của Chu Tình dọa sợ, bèn vội nói: "Cô ấy cũng rất cố gắng, cô hát hay nhảy giỏi hơn cô ấy, vì theo kịp bước chân của cô mà hai giờ sáng cô ấy vẫn tập nhảy ở phòng luyện tập kia kìa. Cho dù chỉ có suất diễn mười mấy phút, diễn vai tiểu nha hoàn, cô ấy cũng nghiên cứu thật kỹ nhân vật đấy."
* Trạm tỷ: những người hâm mộ chuyên dùng những máy ảnh thuộc loại cao cấp để chụp thần tượng hoặc là trang mạng được họ đăng tải những hình ảnh và thông tin liên quan đến thần tượng.
"Giang Phán, tôi rất hận cô. Tôi cứ tưởng Tống Lộ đã bước chân vào vũng bùn lầy này, cho nên mới có được những đãi ngộ đó." Chu Tình nói với vẻ mặt u ám: "Cho nên đêm đó, tôi mới cầm chiếc thẻ phòng kia, đi tới khách sạn kia."
"Cuối cùng tôi được diễn vai nữ phụ số hai đầu tiên trong cuộc đời, còn có thể thêm đất diễn cho mình. Mà còn cô, ở đoàn phim ngay bên cạnh, vì hai phút lên hình mà liên tục lăn mình trong vũng bùn, tôi nhìn mà thấy toàn thân thoải mái. Dường như những hâm mộ của tôi dành cho cô bấy lâu đều tan biến trong phút chốc."
"Mãi cho tới khi Giang Phán xuất hiện bên người cô, tôi lại càng ghen tị với cô. Bởi vì trong cái giới giải trí toàn giả dối lọc lừa này, vẫn có một Giang Phán kiên định ủng hộ cô, bảo vệ cô. Cô bị nhà sản xuất mắng tới khóc, Giang Phán đã ôm cô cùng khóc. Cô có trạm tiếp ứng của fan đầu tiên, hai người lén lút ăn kem chúc mừng trong phòng họp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







