Edit: Xũuuu
◎ Hướng dẫn du lịch… hóa ra là mình! ◎
Lại hiện ra một dòng đếm ngược, nằm ngay dưới lựa chọn “Có / Không”. Trong vòng năm phút phải đưa ra lựa chọn, thay thế Bính Cửu hoặc từ chối.
“Anh là ai?”
Vệ Tuân cũng không vội lựa chọn, đối với giọng nam này còn có chút tò mò: “Tủng Tủng đâu? Anh cũng là trợ lý hệ thống riêng của tôi sao?”
[Có thể hiểu như vậy]
Giọng nam như khẽ cười, cách nói chuyện nghe rất dễ gần. Điều này khiến Vệ Tuân tiếp tục thăm dò:
“Nếu tôi từ chối thì sẽ thế nào?”
[Lữ trình xảy ra sai sót, đó là vấn đề vận hành của hệ thống]
[Nếu bạn lựa chọn từ chối, Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu sẽ gửi lời xin lỗi, đồng thời đưa bạn trực tiếp đến điểm kết thúc]
Vệ Tuân lập tức hứng thú: “Cho tôi trực tiếp bỏ qua hành trình lần này?”
[Lữ khách sơ cấp không thể vượt qua hành trình cấp nguy hiểm, điểm kết thúc của hành trình lần này của bạn là tử vong, lữ quán sẽ bồi thường bằng dịch vụ tử vong không đau.]
Vệ Tuân khẽ cười: “Chưa chắc tôi không làm được.”
Đối phương lại khẽ cười một tiếng, không trả lời, hiển nhiên nếu Vệ Tuân từ chối thì đây chính là phương án xử lý cuối cùng. Vệ Tuân không tiếp tục dây dưa, thời gian không còn nhiều.
“Tôi là tân binh, lại phải thay thế Bính Cửu, ít nhất cũng nên tăng cường thực lực cho tôi chứ.”
Giọng Vệ Tuân trầm xuống: “Đây là hành trình cấp nguy hiểm, tôi còn chưa có chút kinh nghiệm dẫn đoàn nào. Nếu cuối cùng vẫn là chết, tôi thà chọn chết không đau ngay từ đầu còn hơn.”
Nghĩ một chút, cậu lại nói thêm một câu: “Đến lúc đó tôi chết thì không sao, nhưng các lữ khách không có hướng dẫn viên chỉ dẫn, nếu xảy ra chuyện thì phải làm sao?”
Vệ Tuân nhớ rõ câu [ lữ quán không cho phép hướng dẫn du lịch Bính Cửu vắng mặt ], hướng dẫn du lịch Bính Cửu trong hành trình này là không thể thiếu.
Vậy nếu trong hành trình không có hướng dẫn viên, thì sẽ ra sao? Vệ Tuân đang thử thăm dò quy tắc của lữ quán.
[ Mỗi một lữ khách đều là tài sản quan trọng của lữ quán, trong hành trình cấp nguy hiểm cần bảo vệ tốt lữ khách, hướng dẫn viên quả thực cần có thực lực đủ mạnh. ]
[ Bạn sẽ nhận được danh hiệu tạm thời “Bính Cửu”, chỉ có hiệu lực trong hành trình lần này ]
[Xin hãy nhất định bảo vệ tốt các lữ khách]
Những lời này dường như mang theo ý nghĩa sâu xa, Vệ Tuân vẫn muốn hỏi thêm, nhưng lại phát hiện mình không thể mở miệng, trước mắt chỉ còn lại lựa chọn Có hoặc Không.
Việc đã đến nước này, quyết định là do chính mình đưa ra, Vệ Tuân sẽ tự mình đi đến cùng.
Thay thế một kẻ điên làm hướng dẫn viên? Chuyện này thật đúng là………Quá kích thích.
Chỉ là có chút tiếc nuối, không biết được “trợ lý” này tên là gì.
Trước khi đếm ngược về 0, Vệ Tuân lựa chọn “Đồng ý”.
⸻
Trong xe buýt, ngoài tiếng Lâm Hi khóc lóc thảm thiết, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lách tách. Không khí căng thẳng đến mức gần như đông cứng, các lữ khách co rúm như đàn gà, không ai dám lên tiếng, nhưng thực tế ai cũng dỏng tai nghe động tĩnh phía trước.
“Ô ô ô, tha cho tôi, xin anh tha cho tôi, ô ô ô……”
Lâm Hi khóc đến gần như ngất đi, lặp đi lặp lại chỉ biết nói những lời này, sự im lặng của Vệ Tuân khiến nỗi tuyệt vọng trong mắt Lâm Hi càng lúc càng sâu.
Bỗng nhiên Lâm Hi cắn chặt răng, ánh mắt quyết liệt, cậu không biết từ đâu rút ra một con dao quân đội Thụy Sĩ, lưỡi dao sắc bén không đâm về phía Vệ Tuân, mà trở tay chém xuống chính tay phải của mình bàn tay vừa cầm dao chĩa vào Vệ Tuân!
Động tác của Lâm Hi vừa nhanh vừa tàn nhẫn, không phải làm bộ, mà thật sự sẵn sàng tự phế một tay, chỉ để cầu được tha thứ! Thấy Lâm Hi làm vậy, trong đám người chỉ có mập mạp do dự kêu một tiếng “ai”, những người khác hoặc lạnh lùng, hoặc run rẩy, không ai ra tay ngăn lại.
Nhưng ngay lúc lưỡi dao sắp chạm vào da thịt, có người giẫm lên cổ tay Lâm Hi.
Đó là một đôi giày đế mềm màu đen, nhẹ nhàng đạp lên cổ tay hắn, gần như không dùng lực. Nhưng Lâm Hi lại như bị giày quân đội đế cứng giẫm chặt, tay mềm nhũn buông dao, cả người thấp xuống một đoạn, càng cúi rạp xuống đất, trong mắt bùng lên niềm vui mừng như được sống sót sau tuyệt cảnh!
Người trẻ tuổi thần bí ngồi ở hàng ghế đầu cuối cùng cũng đứng lên, chiếc mặt nạ đồng thau như ác quỷ thay thế khẩu trang và kính râm, che đi nửa trên gương mặt, chỉ lộ ra nửa cằm tái nhợt thon gầy, cùng đôi môi nhạt đến gần như vô sắc, trước ngực là chiếc ghim cài áo hình cánh bướm bạc nạm năm viên đá, vừa thần bí vừa xa hoa.
Cả xe buýt im phăng phắc, mọi ánh mắt của lữ khách đều dồn vào cậu, lặng như ve sầu mùa đông.
“Các lữ khách, xin chào, tôi là hướng dẫn viên của hành trình lần này, Bính Cửu.”
Trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, người thanh niên khẽ cong khóe môi, như đang cười nhẹ:
“Tiếp theo đây, tôi sẽ đồng hành cùng mọi người trong chuyến hành trình sáu ngày năm đêm này.”
Ngay khi cậu mở miệng, đèn xe bỗng sáng bừng lên, chiếu sáng toàn bộ khoang xe, bên ngoài tiếng mưa dần nhỏ lại, màn đêm dày đặc cũng trở về thành ánh sáng âm u bình thường, những dấu tay máu trên cửa kính xe đều biến mất, thứ dị vật trên nóc xe cũng không còn phát ra tiếng động.
Bầu không khí kinh hoàng nặng nề bao trùm trong xe buýt lập tức tan biến. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chiếc xe buýt cũ kỹ nhưng sạch sẽ bỗng trở nên có phần ấm áp.
Vệ Tuân thu hết biểu cảm của tất cả lữ khách vào mắt. Ánh mắt của họ vẫn còn sợ hãi hoặc kiêng dè, nhưng phần lớn lại vô thức nghiêng người về phía trước, như muốn lại gần cậu hơn.
Các lữ khách sợ hướng dẫn viên, nhưng đồng thời lại vô cùng phụ thuộc vào hướng dẫn viên, cho dù Bính Cửu là một “kẻ điên” có thể diệt cả đoàn.
Vai trò của hướng dẫn viên trong hành trình này còn quan trọng hơn cậu tưởng.
Vệ Tuân liếc nhìn cổ tay trái của mình, chiếc vòng cổ đã biến mất, thay vào đó là một dấu ấn nửa hình xăm con bướm màu tím lam in trên cổ tay tái nhợt.
Cậu nhớ rõ, vào khoảnh khắc cận kề cái chết, mình đã nhìn thấy ánh sáng tím lam đó, mảnh vỡ con bướm Maria di vật mà người thân để lại, vì sao lại có liên quan đến Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu?
Chẳng lẽ sự mất tích của người thân cậu… cũng có liên quan đến lữ quán?
Xe buýt bắt đầu chuyển động, trên ghế lái không có tài xế, chỉ có vô lăng tự xoay, đưa xe chạy về điểm đến đầu tiên của hành trình này.
Chỉ khi hoàn thành hành trình, thật sự bước vào lữ quán, mới có cơ hội biết được chân tướng.
“Bây giờ bắt đầu điểm danh.”
Trong tay Vệ Tuân cầm một tờ giấy phát ra ánh bạc. Đây là danh sách lữ khách tự động xuất hiện sau khi trở thành hướng dẫn viên. Ngoài ra, trong đầu cậu còn xuất hiện một quyển 《 Quy tắc hướng dẫn viên tạm thời 》 mỏng.
“Tổ 1 - Triệu Hoằng Đồ, Hầu Phi Hổ.”
Hai lữ khách ngồi ở hàng giữa lập tức đáp “có”, không dám chậm trễ dù chỉ một chút. Bọn họ tuy quen biết, nhưng không phải người nhà thật sự, chỉ là trong hành trình bị xếp chung một tổ.
Vệ Tuân chỉ cần liếc mắt đã có thể ghi nhớ thông tin của lữ khách. Đồng thời cậu còn phân tâm, nhanh chóng lướt xem quy tắc hướng dẫn viên tạm thời trong đầu.
Mười điểm tích phân nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã bị cậu đổi thành thời gian, hiện tại đếm ngược tử vong của cậu là [24:01:35]
Hai mươi bốn giờ, không đủ để cầm cự hết toàn bộ hành trình. Cậu cần phải có thêm tích phân.
Vệ Tuân đang tìm cách để hướng dẫn viên có thể kiếm được tích phân.
“Tổ 2 - Thạch Đào, Miêu Phương Phỉ”
“Có!”
[ Quy tắc hướng dẫn viên tạm thời ]
[1, Hướng dẫn viên nhận ủy thác của lữ quán, dẫn dắt các lữ khách tham quan tất cả các điểm trong hành trình, cung cấp chỉ dẫn, thuyết minh và các dịch vụ du lịch liên quan. Sau khi kết thúc hành trình, lữ quán sẽ trả thù lao tương ứng cho hướng dẫn viên dựa theo cấp độ hành trình. ]
[2, Hướng dẫn viên không được chủ động giết lữ khách, nếu chủ động giết lữ khách sẽ bị trừ 10.000 điểm tích phân! ]
[3, Nếu lữ khách tử vong do hành vi của chính mình, lữ quán và hướng dẫn viên đều không chịu trách nhiệm.]
Quy tắc của hướng dẫn viên vậy mà chỉ có ba điều.
[Các quy tắc chi tiết hơn sẽ được công bố sau khi bạn chính thức trở thành hướng dẫn viên của lữ quán.]
Vệ Tuân khẽ cười lạnh, cho dù không có thêm quy tắc chi tiết, cậu cũng có thể tự mình moi ra nhiều thông tin hơn.
“Tổ 3 - Lâm Hi.”
“Có!”
Lâm Hi rõ ràng vừa rồi còn quỳ trên đất, mặt đầy nước mũi nước mắt, nhưng lúc này đã lau sạch mặt, ngồi lại ngay ngắn trên ghế, nhìn về phía Vệ Tuân với đôi mắt sáng rực, đáp lại vừa nhanh vừa dứt khoát, giống như một con chó lớn liều mạng vẫy đuôi lấy lòng cậu.
Vệ Tuân liếc nhìn Lâm Hi một cái, Lâm Hi lập tức ngồi thẳng hơn, như học sinh tiểu học lúc nào cũng mong được thầy gọi tên, hai mắt sáng lên.
[ Tên: Lâm Hi ]
[ Cấp bậc: Trung cấp tam tinh ]
[ Danh hiệu thành tựu:
[ Đôi mắt phát hiện cái đẹp (danh hiệu màu xanh): Là một thần tượng được vây quanh bởi trai xinh gái đẹp, ngươi sở hữu một đôi mắt kén chọn, có thể nhìn ra giá trị nhan sắc của người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên!]
Danh hiệu này khiến Vệ Tuân đoán ra vì sao ngay từ lúc lên xe, Lâm Hi đã sinh ra địch ý với cậu.
Chắc hẳn là vì giá trị nhan sắc của Vệ Tuân cao hơn, khiến Lâm Hi cảm thấy bị uy hiếp.
Không còn cách nào khác, cậu vốn dĩ đẹp trai như vậy.
Trên chiếc xe buýt này, mỗi lữ khách đều có danh hiệu, hơn nữa phần lớn không chỉ có một, hiển nhiên đều là những lữ khách dày dạn kinh nghiệm. Từ những danh hiệu đó, Vệ Tuân có thể thu được rất nhiều thông tin hữu ích.
“Tổ 4 - Vương Bành Phái.”
“Có!”
Mập mạp vô cùng nhiệt tình, khuôn mặt tròn cười rạng rỡ như nở hoa, nịnh nọt như một con chó săn, hắn có hai danh hiệu.
[ Tên: Vương Bành Phái ]
[ Tương Tây, khách quen (danh hiệu màu lam): Đây là lần thứ hai bạn tham gia hành trình Tương Tây của lữ quán, nhờ sự hiểu biết về nơi này, khi hành trình bắt đầu bạn sẽ nhận được một tấm bản đồ hành trình bị thiếu.]
Mặc dù hiện tại Lâm Hi và Vương Bành Phái đều tỏ ra một lòng trung thành với hướng dẫn viên, Vệ Tuân vẫn xếp họ vào danh sách cần đề phòng trọng điểm.
Danh hiệu “Vô đau giả” này e rằng cực kỳ hiếm thấy, nếu không bọn họ cũng sẽ không nhận nhầm Vệ Tuân thành Bính Cửu. Mà hai người này lại biết Bính Cửu là “Vô đau giả”, chứng tỏ họ có hiểu biết rất sâu về hướng dẫn viên Bính Cửu.
Thậm chí rất có thể trước đây đã từng trải qua hành trình do Bính Cửu dẫn đoàn.
Vệ Tuân cần cái vỏ “kẻ điên Bính Cửu” này, nhưng cho dù tự xưng là Bính Cửu, cậu cũng hiểu rõ mình không thể thể hiện hoàn toàn giống hắn.
Nhưng trong hành trình lần này, cậu không cần lo lắng về việc bị lộ.
[Bính Cửu (danh hiệu tạm thời): Khi bạn mang danh hiệu này, bạn sẽ có được cấp bậc của hướng dẫn viên Bính Cửu cùng một phần danh hiệu của hắn, đồng thời trong mắt mọi người, bạn chính là Bính Cữu.]
Hiện tại thông tin cá nhân của Vệ Tuân như sau:
[ Thông tin hướng dẫn viên ]
[ Danh hiệu: Bính Cửu (chỉ có hiệu lực trong hành trình này) ]
[ Cấp bậc: Bạch ngân năm sao (cấp bậc của Bính Cửu).]
[ Đếm ngược tử vong: 23:55:23]
[ Tích phân: 0]
[ Thù lao hành trình (cấp nguy hiểm): 1500 tích phân (hướng dẫn viên tạm thời bị giảm một nửa, sẽ nhận sau khi kết thúc hành trình) ]
【 Danh hiệu thành tựu (thuộc về danh hiệu của Bính Cửu, chỉ có hiệu lực trong hành trình này):
【 Bính Cửu (danh hiệu tạm thời): Khi bạn mang danh hiệu này, bạn sẽ có được cấp bậc của hướng dẫn viên Bính Cửu cùng một phần danh hiệu của hắn, đồng thời trong mắt mọi người, bạn chính là Bính Cửu 】
【 Kẻ máu lạnh (danh hiệu màu tím): Bạn là một kẻ máu lạnh thực sự, không cảm nhận được đau đớn, cũng không bị bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào ảnh hưởng. Nhưng máu của bạn quá lạnh, đến mức bạn luôn cảm thấy xung quanh không đủ ấm áp! 】
【 Làm chuyện nhạy cảm (danh hiệu màu lam): bạn dường như rất thích làm chuyện nhạy cảm, nhưng điều đó là không được phép! Khi giá trị nhạy cảm của bạn vượt quá 10 điểm, hình ảnh phát sóng trực tiếp của bạn sẽ bị che tạm thời! 】
【 Giá trị nhạy cảm hiện tại: 0】
Ánh mắt Vệ Tuân dừng lại một cách vi diệu ở danh hiệu cuối cùng.
Giá trị nhạy cảm? Phát sóng trực tiếp?
Dường như bị kích hoạt bởi từ khóa, trong đầu Vệ Tuân bỗng xuất hiện thêm một đoạn thông tin.
【 Phát sóng trực tiếp là hình thức giám sát đối với hướng dẫn viên, nếu trong hành trình hướng dẫn viên có hành vi vi phạm quy định, sẽ bị lữ quán trừng phạt 】
【 Phát sóng trực tiếp cũng là một hình thức khen thưởng dành cho hướng dẫn viên, mỗi khi số người xem trong phòng live stream tăng thêm một trăm sẽ được quy đổi thành 1 điểm tích phân, ngoài ra tích phân do người xem tặng thưởng cũng sẽ do hướng dẫn viên nhận toàn bộ 】
【 Phát sóng trực tiếp sẽ được mở khi hành trình đến điểm đến. Chỉ những hướng dẫn viên đạt cấp hoàng kim mới có thể lựa chọn tắt phát sóng trực tiếp (ngoại trừ ảnh hưởng từ một số danh hiệu và đạo cụ) 】
Tiền lương và phát sóng trực tiếp là hai cách mà Vệ Tuân hiện tại tìm được để hướng dẫn viên có thể kiếm tích phân.
Chỉ là tiền lương phải đợi đến khi hành trình kết thúc mới nhận được, hơn nữa chỉ riêng khoản này đã bao gồm rất nhiều trách nhiệm của hướng dẫn viên. Ví dụ như Vệ Tuân nghiêm túc điểm danh xong cũng không nhận được bất kỳ phần thưởng nào, bởi vì đó vốn là việc hướng dẫn viên phải làm, được tính gộp vào “tiền lương” cuối cùng.
Tương tự có thể đoán, việc dẫn các lữ khách đi tham quan ngắm cảnh các kiểu, có lẽ cũng sẽ không có thêm tích phân riêng. Còn việc kiếm tích phân thông qua phát sóng trực tiếp?
Vệ Tuân cảm thấy không đáng tin lắm. Những “khán giả” kia cũng là lữ khách hoặc hướng dẫn viên, chưa nói đến việc có ai sẽ dùng tích phân bảo mệnh để tặng thưởng cho cậu hay không, theo quy tắc, phòng live stream của Vệ Tuân cứ mỗi 100 người xem mới được 1 điểm tích phân.
10 điểm tích phân đổi một ngày thời gian chỉ là phúc lợi cho tân thủ, hiện tại phải cần 100 điểm tích phân mới đổi được một ngày.
Sáu ngày hành trình, cậu cần ít nhất phải kiếm thêm 500 điểm tích phân. Nói cách khác, phòng live stream của Vệ Tuân phải đạt đỉnh năm vạn người xem.
Năm vạn [(*) 50 nghàn] không phải con số nhỏ, rốt cuộc toàn bộ Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu có bao nhiêu người? Một ngàn? Một vạn? Mười vạn? Hay còn nhiều hơn nữa?
Hiện tại tích phân của Vệ Tuân vẫn là 0, cậu phải nhanh chóng tính toán.
Còn cách nào có thể kiếm tích phân nhanh hơn?
Đột nhiên, xe buýt dừng lại.
“Trạm Ô Loa Sơn, đã đến.”
Cạch cạch hai tiếng, cửa trước sau của xe buýt đồng loạt mở ra, một luồng hơi lạnh ẩm ướt từ bên ngoài ập vào, khiến âm thanh nhắc nhở chói tai trong xe càng thêm lạnh lẽo.
【 Công bố hành trình 】
【 Hướng dẫn viên Bính Cửu vui lòng trước 6 giờ chiều dẫn các lữ khách đến Tiểu Long Nghĩa Trang nằm giữa sườn núi phía nam Ô Loa Sơn, tuyệt đối không được đến trễ 】
【 Hành trình lần này là cấp nguy hiểm, đề nghị các lữ khách bám sát hướng dẫn viên để tránh những nguy hiểm không cần thiết 】
Áo mưa dùng một lần xuất hiện ngay trong tầm tay của từng lữ khách, đây là “phúc lợi” do hành trình cung cấp. Vệ Tuân cũng có, nhưng sự chú ý của cậu lại bị một thông tin mới xuất hiện thu hút.
【 Bổ sung quy định cho hành trình cấp nguy hiểm, hướng dẫn viên Bính Cửu vui lòng kiểm tra và nhận 】
【 Trong hành trình cấp nguy hiểm trở lên, mỗi khi có một lữ khách tử vong ngoài ý muốn, hướng dẫn viên sẽ nhận được 300 điểm tích phân. 】
【 Ghi chú: Trời ạ, vậy mà lại có lữ khách tử vong ngoài ý muốn! Xem ra độ khó của hành trình lần này vượt ngoài tưởng tượng, chủ sự của lữ quán đã phát thêm trợ cấp, mong hướng dẫn viên nhanh chóng dùng tích phân nâng cao bản thân, để bảo vệ tốt hơn sự an toàn của các lữ khách còn lại! 】
Vệ Tuân nhìn về phía trong xe, các lữ khách đều đã mặc áo mưa dùng một lần đủ màu sắc, có người cảnh giác quan sát bên ngoài cửa sổ, có người dè dặt nhìn cậu, trong ánh mắt lộ rõ lo lắng và sợ hãi.
Hướng dẫn viên chủ động giết lữ khách, bị trừ 10.000 tích phân.
Lữ khách “tử vong ngoài ý muốn”, hướng dẫn viên nhận 300 tích phân.
Vệ Tuân thấy thú vị. Quy định bổ sung này… thật sự là để bảo vệ lữ khách sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
