Edit: Xũuuu
◎ Hướng dẫn viên Bính Cửu◎
“Hô………mẹ nó, dọa tôi giật cả mình.”
Người lữ khách lên xe cuối cùng là một tên mập, cũng bị những dấu tay máu trên cửa kính dọa giật mình, kinh hồn chưa định mà chửi một câu. Nhưng tâm lý hắn khá tốt, móc ra bao thuốc đưa cho Vệ Tuân một điếu, trên khuôn mặt béo vẫn còn mang theo vài phần tươi cười.
“Anh em, làm phiền nhường chỗ chút.”
Trong xe các vị trí khác đều đã có người ngồi, chỉ còn lại chỗ bên cạnh Vệ Tuân.
Vệ Tuân không nhận thuốc, cậu xách đồ của mình đứng dậy, nhường chỗ cho tên mập ngồi xuống sau khi lữ khách đã đến đông đủ, cậu có thể tự do hành động. Nhân lúc đứng lên, ánh mắt cậu lướt qua toàn bộ trong xe.
Không khí trong xe buýt trước mắt đè nén đến cực điểm, các lữ khách không ai dám lại gần cửa sổ, cũng không ai nói chuyện với nhau, giống như một đám nhím xù lông. Không ít ánh mắt cảnh giác dò xét lướt qua Vệ Tuân, nhưng cậu đang mặc bộ đồ “phơi nắng” thường ngày của mình.
Mũ, kính râm, khẩu trang, áo khoác mỏng dựng cổ lên, cài khuy đến tận trên cùng, hoàn toàn che kín cổ họng. Thậm chí trên tay còn đeo một đôi găng đen hở ngón, gần như không để lộ ra chút da thịt nào.
Không ai biết được thân phận thật của cậu, đây là ưu thế duy nhất của Vệ Tuân. Nhất định phải thành công ngay một lần. Trong hoàn cảnh bất lợi, địch ta chưa rõ, chủ động lộ diện, bộc lộ bản thân là hành động ngu xuẩn nhất.
Vì thế khi đối phương đi ngang qua để lên xe, Vệ Tuân kéo khẩu trang xuống một góc, hướng về phía cậu khẽ cong khóe môi, lộ ra nụ cười khinh miệt.
Quả nhiên, người thanh niên kia bị kích thích. Tuy cậu ta không lập tức ra tay, nhưng lại chủ động ngồi xuống phía sau Vệ Tuân. Đến tận bây giờ, Vệ Tuân vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt ác ý điên cuồng như muốn xuyên thủng sau gáy mình.
Phù hộ tôi.
Vệ Tuân nắm chặt mặt dây chuyền trong lòng bàn tay, cúi đầu khẽ hôn. Trong khối thủy tinh trong suốt là một mảnh cánh bướm màu tím lam, lớn cỡ móng tay cái. Đây là vật duy nhất người nhà để lại sau khi mất tích, Vệ Tuân luôn mang theo bên mình, đến nơi này cũng không biến mất.
Vệ Tuân không có tín ngưỡng, cầu nguyện chỉ là một thói quen. Sau đó, cậu ấn nút điều chỉnh dưới ghế, lưng ghế đột ngột ngả về sau. Người thanh niên phía sau lập tức bị kích thích, ánh mắt nhìn chằm chằm lưng Vệ Tuân như tẩm độc, nóng nảy muốn ra tay. Chỉ cần thêm một chút kích thích nữa, đối phương sẽ động thủ.
“Cậu trông lạ mặt nhỉ, chẳng lẽ là người mới?”
Người mập ngồi bên cạnh Vệ Tuân bỗng nhiên mở miệng, ghé lại gần, hắn cười tủm tỉm, khuôn mặt tròn trịa trông vô cùng hiền lành:
“Hắc, theo tôi thấy, lần hành trình này hướng dẫn viên Bính Cửu thích nhất là chăm sóc người mới.”
Gần như ngay khi tên mập nói ra ba chữ “hướng dẫn viên Bính Cửu”, người thanh niên phía sau Vệ Tuân chợt hô hấp dồn dập, giống hệt một con thú hoang. Hiển nhiên, cái tên “Bính Cửu” còn kích thích cậu ta hơn.
Vệ Tuân càng kinh ngạc vì sao tên mập lại chọn lúc này để lên tiếng. Là đã nhận ra ý đồ của cậu? Hay chỉ đơn thuần muốn xem kịch? Dù là thế nào, điều này cũng có lợi cho kế hoạch của Vệ Tuân.
Vệ Tuân quay đầu nhìn về phía tên mập, bày ra dáng vẻ hứng thú. Tên mập quả nhiên càng đắc ý hơn, trên khuôn mặt béo lộ ra nụ cười mà đàn ông đều hiểu, hạ giọng nói:
“Bính Cửu ấy mà, thích nhất là chăm sóc người trẻ tuổi, nhưng chỉ chọn kẻ đẹp nhất. Còn những người khác thì… hắc hắc.”
“Cho nên nói, kiểu người như hai anh em ta đây, không dựa vào mặt mũi mà kiếm cơm, thì vẫn phải dựa vào thực lực thôi.”
Tên Mập không quen biết cậu. Vệ Tuân xác nhận, mập mạp không biết lý do cậu che kín mặt, hắn chủ động lên tiếng cũng không có ý tốt gì, đây là đang xúi giục người khác đi dò xét Vệ Tuân. Quả nhiên, có người lập tức mắc câu.
“Tân binh? Hắc hắc hắc, ha ha ha, đồ ngốc, ngu xuẩn, trong hành trình cấp nguy hiểm sao có thể xuất hiện tân binh chứ!”
Tiếng cười nghẹn ngào truyền đến từ phía sau Vệ Tuân, bén nhọn, điên loạn. Người thanh niên kia vốn cũng coi như anh tuấn, nhưng khuôn mặt vì vặn vẹo mà trở nên đáng sợ.
“Làm gì có tân binh, chúng ta đều là đi chịu chết, là lũ bị lữ quán vứt bỏ, hiểu chưa!” Lúc này cậu ta cười như điên, tùy ý phát tiết sự đè nén và sợ hãi trong lòng.
Giọng nói của cậu ta trong xe buýt lập tức gây nên sóng lớn, trong chớp mắt, tiếng chửi rủa và la hét thô tục như sóng nhiệt bùng lên, nhanh chóng lan khắp cả xe.
“Mẹ nó thằng ngu im mồm!”
“Lâm Hi, mày điên rồi à!”
Trong tiếng hỗn loạn, Lâm Hi đứng bật dậy, Vệ Tuân cảm thấy cậu tanthần kinh căng thẳng, ánh mắt ác ý nhìn chằm chằm từ trên cao xuống, không hề che giấu, rơi thẳng lên người cậu, giọng nói chói tai bén nhọn:
“Không ai có thể sống sót khỏi chuỗi hành trình Túy Mỹ Tương Tây, không ai cả. Những người lần trước gặp phải hành trình này đều đã chết, tất cả đều đã chết!”
“Bính Cửu sẽ đồ sát cả đoàn, ha ha ha ha, hắn sẽ giết hết tất cả, các người đều phải chết!”
Khi cái tên Bính Cửu bị Lâm Hi lớn tiếng hô lên, xe buýt đột nhiên rơi vào một sự yên tĩnh quỷ dị, các lữ khách giống như một đàn ngỗng bị bóp chặt cổ.
Bầu không khí nặng nề bao trùm trong xe, ngay cả tên mập cũng cúi đầu xuống, mang dáng vẻ thở dài, lo lắng bất an.
Tất cả mọi người đều mang nỗi kiêng kỵ sâu sắc đối với hướng dẫn viên Bính Cửu.
“Tân binh, hử? Tân binh?”
Lưỡi dao sắc bén rạch qua khẩu trang của Vệ Tuân, lộ ra một mảng da trắng bệch gần như trong suốt. Tay cầm dao của Lâm Hi run rẩy, khi nhìn thấy làn da trắng không tì vết của Vệ Tuân, ác ý trong mắt cậu ta càng dâng lên, khuôn mặt gần như vặn vẹo.
“Cửu ca thích mặt trắng trẻo.”
Lâm Hi đột nhiên hạ thấp giọng:
“Nhưng tao ghét.”
Tay Lâm Hi run lên, con dao lắc lư trước mặt Vệ Tuân, giọng nói vừa hằn học vừa sợ hãi, còn xen lẫn một tia ghen tị:
“Hành trình cấp nguy hiểm, cho dù là Cửu ca cũng chỉ có thể bảo vệ một người, hắn sẽ chọn tao, hắn nhất định sẽ chọn tao, chỉ cần mày bị hủy mặt…… tao muốn sống sót, tao muốn……”
Ngay giây tiếp theo, con dao của Lâm Hi không thể động đậy. Bởi vì Vệ Tuân đã nắm lấy lưỡi dao. Con dao cắt rách găng tay, máu theo đầu ngón tay trắng bệch nhỏ xuống, như đóa hoa hồng nở rộ, khiến người ta rợn người. Vệ Tuân lại bình tĩnh một cách khác thường, không hề có chút dao động cảm xúc nào. Sự bình tĩnh này không phải giả vờ chịu đau, mà là thật sự thờ ơ.
Lâm Hi đột nhiên rùng mình, cậu ta nhìn chằm chằm vào những ngón tay của Vệ Tuân, sững sờ không thể nhúc nhích, đến khi bị Vệ Tuân dễ dàng đoạt mất con dao cũng không kịp phản ứng, nhẹ nhàng đến mức ngay cả Vệ Tuân cũng thấy bất ngờ.
Lâm Hi thật sự là lữ khách kỳ cựu sao?
Nhưng đây đúng là một con dao găm tốt, loại dùng trong quân đội, lưỡi đã nhuốm máu, sắc bén và lạnh lẽo. Con dao xoay linh hoạt giữa các ngón tay, Vệ Tuân trở tay áp lưỡi dao sắc bén nhẹ nhàng vào động mạch bên cổ của Lâm Hi. Cậu có kinh nghiệm phong phú trong việc theo đuổi kích thích, hiểu rõ các vị trí trên cơ thể con người.
Muốn tạo áp lực lớn nhất cho người khác, nơi này mới là điểm yếu chí mạng. Sự uy hiếp của cái chết… là thứ dễ khiến người ta sụp đổ nhất. Con dao ép xuống, Vệ Tuân nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Hi, không nói một lời.
Bất kỳ lời nói nào cũng không bằng sự im lặng lạnh lẽo mang lại áp lực. Cho dù cậu không định thật sự giết hắn, Vệ Tuân vẫn muốn dọa Lâm Hi, uy hiếp cậu ta.
——
Nhưng ngoài dự đoán, tuy Lâm Hi run rẩy không ngừng, hai mắt trợn trừng, nhưng sự chú ý của cậu lại không nằm ở con dao, ngay cả vết máu bị lưỡi dao rạch trên cổ cũng không để ý.
Ánh mắt hoảng loạn, sợ hãi của Lâm Hi dính chặt vào bàn tay đang chảy máu của Vệ Tuân, Lâm Hi run càng lúc càng dữ dội, như muốn liều mạng bỏ chạy mà lại không dám.
Cậu ta sợ máu?
Không, không đúng.
Không chỉ riêng Lâm Hi, ngay cả tên mập ngồi gần nhất ánh mắt cũng thay đổi. Vệ Tuân cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc xen lẫn kiêng kỵ của hắn, cũng dính chặt vào bàn tay bị thương không nhẹ nhưng vẫn cực kỳ ổn định của cậu. Điều khiến họ kiêng kỵ sợ hãi… là việc Vệ Tuân không có cảm giác đau.
[Đếm ngược nhiệm vụ 00:05:15]
Tuy không biết nguyên nhân, nhưng….
Ngón cái của Vệ Tuân tiến lên, đặt lên lưỡi dao sắc bén. Ngón tay cái ép xuống, đẩy con dao về phía trước, càng áp sát cổ Lâm Hi hơn. Đồng thời, ngón tay cái của cậu bị lưỡi dao cắt sâu vào, máu đỏ tươi chảy xuống, dính lên làn da tái nhợt hơi xanh của Lâm Hi, trông vô cùng rợn người.
Vệ Tuân không cảm thấy đau, cậu không có bất kỳ cảm giác nào, thậm chí còn khẽ cười. Khẩu trang bị lưỡi dao rạch ra một nửa, để lộ khóe môi hơi cong lên của cậu. Điều này cuối cùng cũng khiến Lâm Hi hoàn toàn sụp đổ vì sợ hãi.
“Xin anh, xin anh đừng tức giận, là tôi có mắt không tròng, là tôi có mắt không tròng……”
Lâm Hi “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, khóc lóc nước mũi nước mắt tèm lem như một con chó bị thương, liều mạng dập đầu trước mặt Vệ Tuân, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.
“Xin anh tha cho tôi, xin anh, xin anh…………”
[Tích, nhiệm vụ hướng dẫn viên tân thủ đã hoàn thành]
[Phần thưởng nhiệm vụ đang phát ……]
[Bạn nhận được 10 điểm tích lũy]
[Bạn đã kích hoạt thân phận đặc biệt thuộc loại X: Hướng dẫn viên dự bị]
[Chúc mừng bạn, nhận được vật phẩm đặc biệt cấp ẩn: Mặt nạ hướng dẫn viên (đồng thau)]
[Mặt nạ hướng dẫn viên (đồng thau): Hướng dẫn viên là những quý ông ưu nhã và thần bí ẩn mình trong bóng tối, mỗi một hướng dẫn viên đều nên có một chiếc mặt nạ thuộc về riêng mình. Chỉ tiếc, mặt nạ hướng dẫn viên chỉ thuộc về kẻ mạnh.]
[Đeo mặt nạ, bạn có thể che giấu dung mạo và thông tin thân phận của mình, sẽ không bị người có cấp bậc thấp hơn ngài hai cấp tra xét.]
Trong lòng bàn tay chợt lạnh, một vật thể lạnh lẽo nhưng nặng trĩu xuất hiện, hơi lạnh của kim loại theo đầu ngón tay lan đến tận đáy lòng, nhiệm vụ đã hoàn thành. Vệ Tuân khẽ thở ra một hơi, vừa dùng điểm tích lũy kéo dài thời gian tử vong, vừa tò mò nhìn về phía Lâm Hi đang khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem.
Lâm Hi cuối cùng sợ hãi đến mức sụp đổ cảm xúc… không phải vì cậu, tên mập kinh ngạc kiêng kỵ cũng không phải vì cậu.
Họ đã nhận nhầm Vệ Tuân thành một người khác, người đó cũng không có cảm giác đau, hơn nữa còn để lại cho họ bóng ma tâm lý vô cùng sâu sắc.
Hắn là ai, có thể là kẻ điên hướng dẫn viên Bính 9 kia không? Vệ Tuân lại thật sự có chút tò mò, vị hướng dẫn viên Bính Cửu này rốt cuộc điên đến mức nào…..ừm?
Vệ Tuân bỗng nhiên nhíu mày, sự thay đổi cảm xúc của cậu khiến Lâm Hi đang quỳ dưới đất lại run lên, chỉ dám nức nở khe khẽ, không dám khóc thành tiếng, nhưng Vệ Tuân đã không còn để ý đến cậu ta nữa.
[Tích, công kích nhằm vào lữ quán đã được giải trừ, trợ lý tân thủ Tủng Tủng tiếp tục phục vụ bạn.]
[Để bày tỏ xin lỗi, sẽ bồi thường cho bạn một phần quà lớn……]
Lữ quán bị công kích?
Vệ Tuân kinh ngạc, một lữ quán thần bí và mạnh mẽ có thể tùy ý thao túng sinh mệnh…cũng sẽ bị tấn công sao? Kẻ đó là ai? Điều này thật là, thật là… Thật sự quá kích thích!
Vệ Tuân cũng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, đáng tiếc hiện tại cậu vẫn chỉ là tân thủ, phải dựa vào nhiệm vụ tân thủ để kiếm điểm tích lũy mà kéo dài mạng sống.
[Bao, bao bao, bao bao bao……]
Tủng Tủng sao lại bị lag rồi?
Vệ Tuân bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ lữ quán lại bị tấn công nữa rồi? Ít nhất cũng phải giúp cậu đổi thời gian trước đã chứ?
Ong!
Đột nhiên, đầu óc Vệ Tuân choáng váng, gần như hôn mê, từng hàng thông tin đỏ tươi ập vào trước mắt, khiến cậu bị trói buộc, không thể khống chế cơ thể mình, chỉ có thể nhìn những dòng thông báo hệ thống không ngừng hiện ra trước mắt.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Lữ khách sơ cấp Vệ Tuân xuất hiện sai trong hành trình cấp nguy hiểm, hành trình đã khởi động, sai sót sẽ bị loại bỏ, đếm ngược 5, 4, 3……]
[Tích…… kiểm tra thông tin mới nhất, thân phận lữ khách sơ cấp Vệ Tuân đã thay đổi: Hướng dẫn viên dự bị, cảnh báo được gỡ bỏ.]
[Cảnh báo! Cảnh báo! Hành trình đã xác định hướng dẫn viên là Bính Cửu, trong hành trình này không thể tồn tại hai hướng dẫn viên! Hướng dẫn viên dự bị Vệ Tuân sắp bị loại bỏ, đếm ngược 5, 4, 3……]
[Cảnh báo! Cảnh báo! Kiểm tra thấy hướng dẫn viên Bính Cửu của hành trình lần này thiếu hụt ngoài ý muốn, đang kiểm tra lại……24%……47%……]
Ánh sáng đỏ tươi chiếu vào mắt Vệ Tuân, cảm giác đột tử lại lần nữa ập tới, tim cậu đập càng lúc càng nhanh, gần như không thể hô hấp. Đếm ngược tử vong giảm xuống với tốc độ chóng mặt, nhưng Vệ Tuân lại không thể ngăn cản, thậm chí còn không kịp dùng điểm tích lũy vừa nhận được để đổi lấy thời gian.
Cậu…sắp chết sao? Chẳng lẽ mọi nỗ lực vừa rồi đều vô ích?
Không, cậu không muốn chết, cậu tuyệt đối không muốn chết!
Mặc dù cơ thể không thể nhúc nhích, ý thức của Vệ Tuân vẫn liều mạng giãy giụa, đến giây cuối cùng cũng không chịu buông bỏ.
Trong bóng tối cận kề cái chết, tiếng cảnh báo chói tai bén nhọn trong tai cậu dần biến thành tạp âm điên loạn vô nghĩa, tinh thần căng chặt đến cực hạn, gần như ngất đi, Vệ Tuân mơ hồ nhìn thấy một luồng ánh sáng tím lam.
Đó là…… Mảnh cánh bướm vỡ vụn……
[Tích, phát hiện mảnh vỡ bướm Maria (1/4), * * * đang phục vụ bạn]
Dòng thông tin nhảy lên bỗng chuyển sang màu xanh lục, Vệ Tuân như từ trong ác mộng giật mình tỉnh lại, cậu há miệng thở dốc, lại một lần nữa từ bờ vực cái chết quay về, thậm chí còn bắt đầu quen dần với cảm giác này.
Vệ Tuân theo phản xạ trước tiên nhìn về đếm ngược tử vong.
[Đếm ngược tử vong 00:02:01]
Phù, may mà chưa về 0.
Nhưng ngay sau đó, âm thanh vang lên khiến cậu sững lại.
[Hướng dẫn viên dự bị Vệ Tuân, lữ khách đặc thù loại X, sở hữu danh hiệu màu xanh lục “Người không cảm nhận đau”, sở hữu đạo cụ đặc thù: Mặt nạ hướng dẫn viên (đồng thau)]
Đó không phải giọng máy móc trẻ con của Tủng Tủng, mà là một giọng nam trầm thấp, ưu nhã, mang theo cảm giác mềm mịn như lụa và đầy thần bí. Nếu giọng của Tủng Tủng giống như AI, thì giọng nam lúc này… lại giống một tồn tại chân thực. Mạnh mẽ, thần bí, nguy hiểm, trong giọng nói lộ ra sự hờ hững tự nhiên, như thể sinh ra đã là kẻ nắm quyền.
[Sau khi đối chiếu, độ tương đồng giữa Vệ Tuân và hướng dẫn viên Bính Cửu là 51%]
[Hành trình đã bắt đầu, không thể dừng lại, để đảm bảo hành trình diễn ra thuận lợi, sẽ áp dụng phương án đặc biệt.]
Giọng nam mang theo nụ cười ưu nhã, như lời mời gọi của ác ma, vang lên trong đáy lòng Vệ Tuân.
[Hướng dẫn viên Bính Cửu, xếp hạng thứ 9 trong danh hiệu Bính, sở hữu danh hiệu màu tím “Kẻ máu lạnh”, sở hữu đạo cụ đặc thù: Mặt nạ hướng dẫn viên (hắc thiết)]
[Dưới chiếc mặt nạ đen, không ai biết diện mạo thật của Bính Cửu, không ai biết tên thật của hắn. Là một hướng dẫn viên mang đến nỗi sợ chết chóc cho lữ khách, ai ai cũng căm hận nhưng lại sợ hãi hắn, vô số lữ khách từng muốn ám sát Bính Cửu ……. nhưng hiện tại, Bính Cửu đã biến mất.]
[Hành trình đã bắt đầu, lữ quán không cho phép hướng dẫn viên Bính Cửu vắng mặt]
[Hướng dẫn viên dự bị Vệ Tuân, Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu gửi đến bạn lời mời đặc biệt, bạn có muốn trở thành hướng dẫn viên tạm thời của hành trình này không?]
[Bạn sẽ trở thành Bính Cửu, hưởng thụ quyền uy của hướng dẫn viên Bính Cửu, đồng thời gánh vác toàn bộ nguy hiểm của hắn.]
[Có / Không]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
