Tuy ngữ khí của Phạm Tu Văn rất hạ thấp, thái độ cũng khá cung kính…
Nhưng câu nói vừa rồi của hắn, người nào có một chút đầu óc đều có thể nghe ra ý vị uy hiếp trong đó.
Thực lực của Ma Thiên Các hoàn toàn chính xác làm người ta kiêng kỵ, cho dù là bản thân Lục Châu hay cửu đại đệ tử, tính cả Vu Chính Hải và Ngu Thượng Nhung, bất kỳ một thế lực nào cũng không dám khinh thường Ma Thiên Các.
Phạm Tu Văn dựa vào đâu mà dám nói ra những lời này… Bảo Ma Thiên Các không can thiệp vào chuyện của hoàng thất?
Lời này là có ý gì?
Phạm Tu Văn đứng dậy, chắp tay nói: “Lão tiền bối nếu đã biết thân phận của ta… thì cần gì phải khó xử vãn bối nữa? Cái tên Lãnh La này đã biến mất từ ba trăm năm trước rồi, những ân oán ngày xưa cũng theo đó mà tan… Lão tiền bối lớn tuổi hơn ta, ta vốn nên gọi người một tiếng huynh trưởng. Tên tuổi trên Hắc Bảng không đáng khoe khoang, mà ngược lại đã trở thành vết bẩn cả đời này ta không thể xoá nhoà.”
Những lời này hiên ngang lẫm liệt, nghĩa chính ngôn từ biết bao.
Khiến người ta nghe mà tê cả da đầu.
Minh Thế Nhân hừ nhẹ một tiếng: “Đã biết sẽ bị cự tuyệt vậy còn nói ra làm gì cho tốn công?”
Đoan Mộc Sinh ngay thẳng nói:
“Ngươi bảo Ma Thiên Các không can thiệp vào chuyện của hoàng thất… Nói theo logic này thì nếu chúng ta đáp ứng ngươi, sau này người trong cung chém ta một đao, ta vẫn phải chịu đựng không được lên tiếng hay sao?”
“…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

