Tên hắc kỵ kia không nói gì, bước vào trong bình chướng.
Năm người đều đeo mặt nạ nên nhìn không thấy biểu tình trên mặt.
Bọn họ để hắc mã dưới chân núi rồi bước trên bậc thang dẫn lên Ma Thiên Các.
Đi được nửa đường, Phạm Tu Văn đột nhiên dừng bước, thản nhiên nói: “Kẻ nào lén lén lút lút ở đây?”
Một bóng áo xanh vụt qua giữa các tàng cây. Tiểu Diên Nhi đứng trên một cành cây to nói: “Xấu quá.”
Nàng nói là “xấu” chứ không phải đáng sợ.
Hắn có thể khoan nhượng việc Minh Thế Nhân giết bốn tên hắc kỵ, nếu chỉ vì một người nói lời nhục mạ mà nổi trận lôi đình thì hắn làm sao có thể đảm nhiệm vị trí thủ lĩnh hắc kỵ.
Năm đó khi còn đứng đầu trên Hắc Bảng, số người nhục mạ hắn nhiều không đếm xuể, những lời nhục mạ đó có khó nghe cỡ nào hắn cũng không để ở trong lòng. Nhiều năm ma luyện đã khiến hắn sớm nhìn thấu hết thảy.
Tiểu Diên Nhi xem xong liền le lưỡi làm mặt quỷ với Minh Thế Nhân rồi bay lên đỉnh núi.
Có thể thoải mái bay tới bay lui từ chân núi tới đỉnh núi mà không bị ước thúc chắc cũng chỉ có mình nàng. Ai bảo sư phụ sủng ái nàng nhất kia chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-86916.png&w=256&q=75)
