Nửa giờ sau, Tô Dữu và Tô Chiêu Chiêu được thư ký của Phó Tranh mời lên tầng cao nhất của tòa nhà cốt lõi.
Trần Vĩ Minh bị đánh thành đầu heo thì được đưa đến phòng y tế của công ty trước.
“Tôi thực sự đã đánh giá thấp khả năng gây họa của cô, ngày đầu tiên đến công ty đã dám ra tay đánh người.” Phó Tranh ngồi trên ghế sofa da thật, đôi chân dài vắt chéo, những ngón tay thon dài rõ khớp chống cằm, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái tay phải dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh từng tia sáng u ám, giống hệt như người chủ nhân quỷ quyệt khó lường của nó.
Tô Chiêu Chiêu sợ hãi trốn sau lưng Tô Dữu, mặc dù chú út và ba trông rất giống nhau, nhưng hoàn toàn không có sự dịu dàng của ba, thoạt nhìn thật đáng sợ.
Tô Dữu ngược lại không sợ lắm, bởi vì cô biết thiết lập nhân vật của Phó Tranh, mặc dù tính tình thất thường, nhưng cũng không phải loại bá tổng ngang ngược vô lý động một tí là bắt cả thế giới chôn cùng.
“Ông ta làm khó Chiêu Chiêu, lại còn chế nhạo tôi là đi cửa sau vào, nên tôi mới dạy cho ông ta một bài học.”
Phó Tranh cười khẩy một tiếng: “Ông ta cũng không nói sai, cô quả thực là đi cửa sau vào.”
Nếu không dựa vào thực lực của "Tô Dữu", cả đời này cũng đừng hòng vào được Phó thị.
Tô Dữu biết anh đang nghĩ gì, nhưng mặt không biến sắc.
Dù sao cô cũng không sai, chột dạ cái gì.
Văn phòng yên tĩnh một lúc lâu, Phó Tranh mới nhạt nhẽo nói: “Bất kể đúng sai thế nào, công ty đều nghiêm cấm hành vi đánh người. Cô đã vi phạm quy định của công ty, không thể ở lại nữa.”
Cho dù bình thường anh không gặp Tô Dữu, Phó Tranh cũng không muốn loại người này ở lại trong công ty của mình.
Không ngờ vừa dứt lời, Tô Chiêu Chiêu đã nắm chặt nắm đấm, cơ thể run rẩy đứng ra, giọng nói rất nhỏ nhưng rất kiên định: “Chị là vì cháu mới vi phạm quy định công ty, muốn đi cũng là cháu đi! Chị ở lại!”
Phó Tranh nhướng cao mày kiếm, mới chưa đầy một ngày mà đã bênh vực cô ta như vậy. Anh nên nói Tô Dữu có bản lĩnh hay Tô Chiêu Chiêu quá đơn thuần đây.
“Người ra tay là tôi, bảo tôi rời đi cũng hợp lý. Nhưng sau khi về nhà nếu mẹ hỏi tôi lý do ra tay, tôi cũng sẽ báo cáo đúng sự thật.” Tô Dữu mới không dễ dàng rời đi như vậy, trước khi đứng vững gót chân, cô nhất định phải ở lại đây.
Giọng điệu Phó Tranh không nghe ra cảm xúc: “Đe dọa tôi?”
Tô Dữu vẻ mặt ngây thơ nói: “Sao đây lại là đe dọa được? Tôi chỉ trình bày đúng sự thật lý do ra tay thôi. Chủ tịch Phó đã cảm thấy đối phương nói không sai, lại cần gì phải sợ tôi nói cho mẹ biết chứ?”
Đôi mắt sâu thẳm sắc bén của Phó Tranh tỏa ra hàn ý, nhìn chằm chằm Tô Dữu, dường như đang đe dọa cô ngậm miệng.
Tô Dữu mới không cúi đầu, ánh mắt không đủ thì lấy tư thế bù vào, chống nạnh nhìn anh, giống như muốn đối đầu với anh đến cùng.
Một lúc lâu sau, Phó Tranh mất kiên nhẫn nói: “Ra ngoài.”
Anh không nói muốn mình nghỉ việc, Tô Dữu liền coi như anh đã nhượng bộ.
“Chúng ta đi.” Trên khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ của Tô Dữu viết đầy vẻ kiêu ngạo ngông cuồng, khoác vai Tô Chiêu Chiêu bước ra ngoài.
Phó Tranh đầy ẩn ý nhìn chằm chằm bóng lưng cô, với sự hiểu biết của anh về Tô Dữu, cô ta tuyệt đối không có gan nhìn thẳng vào mắt anh lâu như vậy.
Bây giờ là tình huống gì đây?
Vừa ra khỏi cửa văn phòng, Tô Chiêu Chiêu liền cảm thấy vai nặng trĩu.
Là Tô Dữu đè nửa người lên người cô ấy.
“Chị ơi, chị không sao chứ!” Tô Chiêu Chiêu kinh hô một tiếng, vội vàng đỡ lấy cô.
Tô Dữu hít sâu một hơi: “Không sao, đói quá nên tụt đường huyết thôi.”
Thực ra là sợ hãi, nếu không phải cô đã đọc nguyên tác, mới không dám đối đầu với Phó Tranh.
Người đàn ông này quá đáng sợ, thảo nào đẹp trai thế mà không ai theo đuổi, hung dữ thế này ai dám ở bên cạnh. Nửa đêm mở mắt ra chắc bị ánh mắt của anh dọa chết mất.
Tô Dữu và Tô Chiêu Chiêu trở lại tòa nhà thiết kế thì đã đến giờ làm việc buổi chiều, sợ Tô Chiêu Chiêu lại bị bắt nạt, Tô Dữu quyết định đến văn phòng của cô ấy xem một vòng trước.
Vừa bước vào tổ thiết kế 2, trong văn phòng bỗng nhiên vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, không biết còn tưởng là lãnh đạo cấp cao đến thị sát.
“Đây là?” Tô Dữu kinh ngạc hỏi.
Tổ trưởng tổ 2 nắm chặt tay cô, dõng dạc cảm ơn cô: “Nữ thần! Nhờ có cô, con bọ rùa đó cuối cùng cũng cút rồi!”
Tô Dữu nhướng mày: “Bọ rùa? Phó tổ trưởng?”
“Đúng đúng!”
“Ông ta bị đuổi rồi?”
“Đúng vậy!”
Thực ra mọi người đều nhìn loại người này rất chướng mắt, nhưng ai bảo trên đầu Trần Vĩ Minh có người chống lưng.
Bọn họ lại hiếm khi gặp được Phó Tranh, càng không dám tự ý làm ầm ĩ đến trước mặt anh, bao lâu nay chỉ đành nhắm mắt làm ngơ nhịn cho qua.
Không ngờ người mới đến hôm nay vừa tới, đã trực tiếp ném ông ta ra ngoài! Thật sự là đại khoái nhân tâm!
Tô Dữu lại hỏi: “Chủ tịch Phó đuổi à?”
Tổ trưởng mặt mày hớn hở nói: “Đúng vậy, thư ký của Chủ tịch Phó còn đến đây điều tra tình hình trước kia, cho những đồng nghiệp từng bị bắt nạt cơ hội báo thù!”
“Báo thù thế nào?”
“Chính là bắt chước nữ thần cô có tức giận thì trực tiếp động thủ. Dù sao Trần Vĩ Minh cuối cùng cũng được 120 khiêng ra ngoài.” Nghĩ đến thảm trạng của Trần Vĩ Minh, nụ cười trên mặt tổ trưởng càng thêm rạng rỡ.
Tô Dữu dở khóc dở cười, vừa nãy còn nói với mình không được động thủ đánh người, hóa ra lại chỉ nhắm vào một mình cô.
Nhưng Phó Tranh có ra tay xử lý chuyện này là tốt rồi, đỡ cho Tô Chiêu Chiêu tiếp theo lại bị bắt nạt.
Sắp xếp ổn thỏa cho Tô Chiêu Chiêu xong, Tô Dữu trở lại tổ thiết kế 1, vừa vào lại là một tràng pháo tay vang dội như sấm.
Tô Dữu:...
Các nhà thiết kế ở đây đều thích vỗ tay thế sao?
“Hành động của cô ở nhà ăn vừa nãy chúng tôi đều biết rồi, cô là kẻ đi cửa sau dũng cảm nhất mà tôi từng thấy!” Đồng nghiệp nhiệt tình nói.
Tô Dữu nhất thời không biết anh ta đang khen mình hay đang mỉa mai mình.
Tổ trưởng vừa bôi thuốc vừa nói: “Làm tốt lắm Dữu Dữu!”
Tô Dữu kinh ngạc nói: “Tổ trưởng mặt anh bị sao vậy?”
“Lúc nãy đánh Trần Vĩ Minh bị móng tay của nữ đồng nghiệp khác cào trúng.”
Tô Dữu lập tức càng thêm kinh ngạc: “Trần Vĩ Minh còn từng quấy rối anh?”
Cô nhớ tổ trưởng phòng bên cạnh nói là cho những đồng nghiệp từng bị quấy rối một cơ hội báo thù, không ngờ Trần Vĩ Minh lại ăn tạp cả nam lẫn nữ như vậy.
Tổ trưởng bị ghê tởm nổi hết da gà: “Ông ta mà dám quấy rối tôi, đã sớm bị tôi ném từ tầng 66 xuống rồi, tôi hoàn toàn là đi hóng hớt thôi.”
Tô Dữu cười cười, không tiếp tục bàn luận chuyện này nữa, mở máy tính bắt đầu con đường thiết kế của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
