Sự việc đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích.
“Cho tôi hai ngày, tôi sẽ đưa cho anh một bản thiết kế mới. Nếu anh không hài lòng, tôi tự khắc rời đi.”
Tổ trưởng sảng khoái gật đầu: “Đây là do cô tự nói đấy nhé.”
Anh ta không muốn làm khó người đẹp, Tô Dữu có thể tự rút lui là tốt nhất.
Tô Dữu nắm chắc phần thắng: “Ừ.”
“Đúng rồi, hai ngày tới cô tốt nhất nên đeo khẩu trang suốt đi.”
“Tại sao? Có đồng nghiệp bị cúm A à?”
“Cúm A thì không có, lưu manh thì một đống.” Tổ trưởng bĩu môi hất cằm về phía cửa kính mờ.
Trên cửa dán từng khuôn mặt đang nôn nóng không chờ đợi được, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng bàn tán của họ.
“Tổ trưởng và người đẹp đang nói chuyện gì ở trong đó vậy? Không phải là muốn nuốt trọn người đẹp đấy chứ?”
“Đừng có mơ, người đẹp là của tôi!”
“Cô ấy vừa nãy cười với tôi, trong lòng cô ấy có tôi!”
Tô Dữu dở khóc dở cười, nguyên tác chẳng phải nói tổ 1 đều là những bậc thầy trong giới thiết kế, tinh anh trong số các tinh anh sao?
Sao lại tăng động thế này?
Đến giờ ăn trưa, Tô Dữu khéo léo từ chối lời mời ăn trưa của đồng nghiệp, đi sang tổ thiết kế 2 tìm Tô Chiêu Chiêu.
Cô tưởng không có sự gây khó dễ của nguyên chủ, Tô Chiêu Chiêu đáng lẽ phải rất được hoan nghênh trong tổ thiết kế 2 mới đúng, không ngờ trong văn phòng trống rỗng chỉ còn lại Tô Chiêu Chiêu đang bận rộn.
“Đây là cái gì?” Tô Dữu khẽ nhíu mày, cầm lấy cuốn sổ tay bên cạnh Tô Chiêu Chiêu.
Bảng nhân viên nghỉ việc năm 2015?
Tô Chiêu Chiêu mềm mỏng nói: “Phó tổ trưởng giao nhiệm vụ cho em, bảo em kiểm tra từng người một.”
Sắc mặt Tô Dữu không vui, bảng của mười năm trước kiểm tra làm gì? Cho dù thực sự phải kiểm tra, cũng là việc của phòng nhân sự, liên quan gì đến Tô Chiêu Chiêu?
Chắc là thấy Tô Chiêu Chiêu dễ bắt nạt, nên đổi cách làm khó cô ấy. Loại ác ý chốn công sở này, Tô Dữu thấy không ít.
“Đi ăn cơm trước đã.” Tô Dữu đặt cuốn sổ xuống.
Tô Chiêu Chiêu nhỏ giọng nói: “Chị ơi chị đi ăn trước đi, phó tổ trưởng nói trước khi ông ấy ngủ trưa dậy phải đưa cho ông ấy.”
Lửa giận của Tô Dữu bùng lên, đưa tay búng một cái vào đầu Tô Chiêu Chiêu: “Em cảm thấy đây là công việc em nên làm sao?”
Tô Chiêu Chiêu lúng túng cúi đầu, cô ấy cũng biết việc này chẳng liên quan gì đến công việc của mình, nhưng cô ấy không biết phải từ chối thế nào.
Sự chênh lệch tính cách bày ra đó, Tô Dữu cũng không tiện nổi giận với Tô Chiêu Chiêu, nếu không cô có khác gì kẻ bắt nạt Tô Chiêu Chiêu đâu.
“Đi ăn cơm trước, lát nữa chị sẽ xử lý tên phó tổ trưởng này.”
“Chị... Ây!”
Tô Dữu cưỡng ép kéo Tô Chiêu Chiêu đến nhà ăn nhân viên dùng bữa, thật trùng hợp, lại đụng mặt phó tổ trưởng Trần Vĩ Minh, kẻ đã làm khó Tô Chiêu Chiêu.
Trần Vĩ Minh là một gã đàn ông trung niên đạo mạo, lúc này còn cười híp mắt đi tới chào hỏi các cô: “Chiêu Chiêu, việc tôi giao cho cô làm xong chưa?”
Tô Chiêu Chiêu rụt rè nói: “Vẫn chưa...”
Tô Dữu đặt đũa xuống: “Chưa làm xong, và cũng sẽ không tiếp tục làm. Chiêu Chiêu đến đây là để làm nhà thiết kế, không phải đến để làm tạp vụ.”
“Cô là?” Phó tổ trưởng trước tiên là bất mãn với giọng điệu của Tô Dữu, sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Tô Dữu lại nở nụ cười đầy mặt, đánh giá từ trên xuống dưới khuôn mặt rực rỡ và vóc dáng bốc lửa của cô.
Khác với sự tán thưởng của tổ thiết kế 1, ánh mắt của Trần Vĩ Minh chỉ có sự dâm tà, khiến Tô Dữu vô cùng phản cảm.
Tô Chiêu Chiêu căng thẳng nắm chặt cốc nước trước mặt, nhìn họ đối đầu gay gắt.
“Tôi là chị của Chiêu Chiêu, tên một chữ là Bố, ông có thể trực tiếp gọi tôi là Bố.” Tô Dữu đối với loại đàn ông già khú đế bỉ ổi này không có lấy nửa điểm sắc mặt tốt.
Trần Vĩ Minh bắt đầu hơi sượng mặt, gã không quản được Tô Dữu, liền chuyên nhắm vào Tô Chiêu Chiêu để làm khó: “Chiêu Chiêu, nhân viên mới lười biếng là điều tối kỵ, cô còn muốn ở lại tổ thiết kế 2 nữa không?”
Tô Chiêu Chiêu hoảng hốt ngẩng đầu lên, bị Tô Dữu giữ tay lại: “Con bé có thể ở lại tổ thiết kế 2 hay không là xem thực lực thiết kế, có liên quan gì đến nhiệm vụ ông giao cho con bé không?”
Trần Vĩ Minh đường hoàng nói: “Có hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó hay không cũng là một trong những hạng mục đánh giá.”
“Nhiệm vụ cấp trên giao phó không phải nên liên quan đến thiết kế sao? Danh sách nhân viên nghỉ việc thì có liên quan gì đến thiết kế? Hay là ông định thiết kế cho mỗi nhân viên nghỉ việc này một bộ quần áo?”
Đối mặt với sự truy hỏi của Tô Dữu, Trần Vĩ Minh cũng không nói ra được lý do, chỉ đành sầm mặt lại.
Vốn tưởng Tô Chiêu Chiêu là kẻ dễ bắt nạt, làm khó vài lần sẽ ngoan ngoãn sà vào lòng mình, không ngờ nửa đường lại nhảy ra một Trình Giảo Kim.
Tô Chiêu Chiêu sợ nhất là người khác sượng mặt, nhỏ giọng nói: “Chị ơi, thôi bỏ đi.”
Ánh mắt Tô Dữu trở nên sắc bén, cô có thể thông cảm cho việc Tô Chiêu Chiêu nhát gan không dám ra mặt, nhưng lúc cô ra mặt mà còn ngăn cản như vậy, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút không thoải mái.
Trần Vĩ Minh dường như có chút đắc ý vì sự dễ nắm thóp của Tô Chiêu Chiêu, lại thấp giọng nói: “Cô Tô, cô không phải là người của tổ thiết kế 2 chúng tôi, không có tư cách để đánh giá việc tôi kiểm tra thành viên trong tổ. Ngoài ra, tôi cũng rất rõ cô vào đây bằng thủ đoạn gì. Thay vì ở đây đối đầu gay gắt với tôi, chi bằng đi học thêm chút kỹ năng trên giường để hầu hạ kim chủ cho tốt, nói không chừng còn có thể ở lại thêm một thời gian.”
Sáng nay gã thấy trên vòng bạn bè tổ trưởng tổ thiết kế 1 than phiền tổ 1 thế mà lại bị nhét một kẻ đi cửa sau, kết hợp với ngoại hình của Tô Dữu, gã liền cảm thấy Tô Dữu chắc chắn là ngủ với vị kim chủ nào đó ở tầng lớp quản lý cấp cao mới có thể vào được.
Bản thân Trần Vĩ Minh cũng có mối quan hệ ở tầng lớp quản lý cấp cao, hoàn toàn không sợ đắc tội Tô Dữu xong kim chủ đứng sau cô sẽ ra tay với mình.
Gã nói xong những lời sỉ nhục, thích thú chờ đợi Tô Dữu thẹn quá hóa giận.
Tô Dữu còn chưa bắt đầu hành động tiếp theo, Tô Chiêu Chiêu đã cầm lấy cốc nước trước mặt hất thẳng vào mặt Trần Vĩ Minh.
“Ông, ông quá đáng lắm rồi! Xin lỗi đi!” Tô Chiêu Chiêu run rẩy cả người, có nguyên nhân vì tức giận cũng có nguyên nhân vì căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cô ấy làm như vậy, mặc dù sợ hãi, nhưng không hối hận.
Tô Dữu kinh ngạc nhìn cô ấy, trái tim vốn đang thất vọng lại bắt đầu khôi phục nhịp đập.
Cô ấy thế mà lại vì mình mà nổi trận lôi đình lớn như vậy.
“Tô Chiêu Chiêu, cô còn muốn ở lại tổ thiết kế 2 nữa không!” Trần Vĩ Minh nổi trận lôi đình, con ranh thực tập sinh này lại dám hất nước vào mặt gã trước mặt bao người!
Tiếng gầm thét khiến Tô Chiêu Chiêu càng thêm sợ hãi, nhưng cô ấy không hề vì sợ hãi mà lùi bước, nắm chặt nắm đấm nói: “Không ở thì không ở! Hôm nay ông nhất định phải xin lỗi chị tôi!”
Dù sao cũng là lần đầu tiên trở mặt với người khác, sau khi hét xong câu này cô ấy liền theo bản năng muốn rơi nước mắt, gắt gao cắn chặt môi dưới nhịn xuống.
Tô Dữu có chút đau lòng, kéo cô ấy ra sau lưng mình.
“Tôi cứ không xin lỗi đấy, các người làm gì được tôi?” Trần Vĩ Minh khí thế kiêu ngạo, căn bản không để các cô vào mắt.
Tô Dữu bỗng nhiên nhìn ra phía sau gã nói: “Chủ tịch Phó, ngài đến rồi!”
Trần Vĩ Minh thót tim, theo bản năng quay đầu lại. Bình thường Phó Tranh đâu có đến nhà ăn nhân viên, sao hôm nay lại đến?
Gã cẩn thận quét mắt một vòng xung quanh, hoàn toàn không thấy bóng dáng Phó Tranh đâu.
Đang định tiếp tục tính sổ với Tô Dữu, một cú đấm bay thẳng vào mặt, suýt nữa đánh văng cả bữa cơm tối qua gã ăn ra ngoài.
Tô Dữu xắn tay áo lên: “Tao phải xem xem là miệng mày cứng hay nắm đấm của tao cứng! Hôm nay không đánh mày phòi c*t ra thì tao coi như mày ỉa sạch rồi!”
Hôm nay thực sự chạy đến nhà ăn thị sát phúc lợi Phó Tranh vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Tô Dữu đá Trần Vĩ Minh túi bụi, tốc độ nhanh ngang ngửa Phật Sơn Vô Ảnh Cước.
Cho dù là Chủ tịch Phó đã quen nhìn sóng to gió lớn cũng không khỏi sững sờ tại chỗ, thầm nghĩ người phụ nữ này phát điên cái gì vậy, chẳng lẽ là nhân cách thứ hai lại chạy ra rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)