Vương Thiết Trụ còn chưa dứt lời, khóe mắt nhìn thoáng qua rổ của Lục Lập Hành ở bên cạnh. Chỉ thấy trong rổ đã đầy nấm gan bò, vô cùng bắt mắt. Hắn lại nghĩ tới rổ nấm vừa chạm đáy của mình.
Vương Thiết Trụ cảm thấy xấu hổ:
"Anh Lục, vừa mới qua mười mấy phút, rổ của anh đã đầy rồi sao?"
"Ừm, vận may của tôi tốt, vừa rồi gặp được một mảng nấm lớn sinh trưởng ở cùng một chỗ nên lập tức đầy rổ. Loại nấm này bình thường đều sinh trưởng theo đám, nói không chừng lát nữa rổ của anh cũng sẽ đầy thôi?"
Vương Thiết Trụ lần nữa yên lặng nuốt một ngụm nước bọt!
Đây rốt cuộc là vận may gì? Mười mấy phút liền có thể hái đầy một rổ nấm, còn có thể bắt được một con thỏ tự mình lao vào chỗ chết...
Vương Thiết Trụ cảm giác mình như là đến nhân gian góp cho đủ số.
Hắn nhìn lại Lục Lập Hành, rõ ràng là đã kiếm được nhiều như vậy nhưng còn nói lời an ủi hắn, làm cho hắn cảm thấy không quá thương tâm.
Vương Thiết Trụ cảm thấy mình càng ngày càng không hiểu về Lục Lập Hành.
Trước kia, Lục Lập Hành thường xuyên đánh nhau với mình, còn mắng nhau đến đỏ mặt tía tai, sao hiện tại lại cảm thấy hắn giống như bậc trưởng bối của mình vậy?
Điểm mấu chốt chính là, Vương Thiết Trụ cảm thấy ở chung với Lục Lập Hành như này thật sự rất thoải mái. Thật giống như bạn thân đã quen biết nhiều năm.
Vương Thiết Trụ đang nghĩ ngợi thì chợt nghe một trận huyên náo.
Sau đó, là tiếng chó sủa của Đại Hoàng.
Âm thanh ở xung quanh bọn họ, càng ngày càng gần.
Vương Thiết Trụ lập tức cảm thấy khẩn trương: "Đại Hoàng thật sự đuổi con thỏ tới đây rồi?"
"Suỵt..."
Lục Lập Hành vội vàng ra dấu im lặng: "Nhỏ giọng một chút, đừng hù con thỏ chạy mấy, nếu không Đại Hoàng sẽ tức giận."
"Được, được." Vương Thiết Trụ tranh thủ thời gian hạ thấp giọng.
Chỉ chốc lát sau.
Hắn đã nhìn thấy một con thỏ chạy như bay về phía này.
"Như này cũng... cũng được sao."
“Anh Lục, con thỏ thực sự đã chết?”
“Đúng là quá thần kỳ!”
"Đại Hoàng, à không, cẩu ca... phi, cẩu gia lợi hại!"
Đại Hoàng vênh váo đắc ý ngẩng cao đầu.
"Gâu "
Cẩu gia chính là lợi hại như vậy đó!
Lục Lập Hành sờ đầu Đại Hoàng: "Đại Hoàng, đừng làm rộn! Khiêm tốn một chút, nghỉ ngơi một hồi đi."
Đại Hoàng lúc này mới thu liễm lại một chút. Nó cúi đầu, nằm rạp trên mặt đất nghỉ ngơi.
Nhưng ánh mắt lại không rời con thỏ kia một khắc nào...
Đầu của con thỏ này là của cẩu gia
Vương Thiết Trụ cảm thấy hưng phấn đến mức không thể tự kiềm chế được. Hắn lần đầu tiên nhìn thấy một màn thần kỳ như này. Vương Thiết Trụ nhanh chóng nhặt con thỏ lên, mặt mũi tràn đầy hưng phấn:
"Lợi hại! Quá lợi hại!"
“Đại Hoàng...à không, cẩu gia quá lợi hại!”
Sau khi khen xong, Vương Thiết Trụ lại gãi gãi đầu, rồi xoay người đưa con thỏ cho Lục Lập Hành:
“Này”
“Sao vậy?” Lục Lập Hành tò mò.
Vương Thiết Trụ cười ngây ngô: “Con thỏ này là cẩu gia bắt được, tôi không thể nhận, anh cầm đi.”
Từ nhỏ đến lớn, Vương Thiết Trụ chỉ biết rằng tuyệt đối không thể lấy thứ không phải của mình. Cho nên lúc trước hắn mới chán ghét Lục Lập Hành như vậy. Nhưng mà hiện tại, Lục Lập Hành dường như đã khác.
Lục Lập Hành khoát tay: “Không có gì, cầm đi. Đại Hoàng đồng ý rồi, đúng không Đại Hoàng?”
“Gâu gâu ”
Đại Hoàng không còn cách nào khác đành phải kêu to hai tiếng. Chủ nhân đều đã đồng ý, nó không đồng ý cũng không được.
Nhưng ánh mắt của Đại Hoàng lại không hề rời khỏi con thỏ kia.
Lục Lập Hành nở nụ cười:
“Cho Đại Hoàng đầu con thỏ là được.”
Vương Thiết Trụ lập tức gật đầu: “Được, được. Cẩu gia, ngài yên tâm, đầu thỏ này nhất định là của ngài.”
Đại Hoàng lúc này mới hài lòng nằm sấp xuống nghỉ ngơi.
"Được rồi, Thiết Trụ, chúng ta đi về phía trước đi, xem xem có con thỏ nào nữa hay không, cũng hái thêm ít cây nấm."
Hiệu lực của cẩm nang khí vận còn có nửa giờ. Nhưng nếu cứ ở mãi một chỗ sẽ dễ khiến cho Vương Thiết Trụ hoài nghi.
"Được, được."
Vương Thiết Trụ cầm theo con thỏ, mừng rỡ. Đây chính là thu hoạch ngoài ý muốn!
Hôm nay trở về có thể hầm chút thịt cho cha bồi bổ.
Vương Thiết Trụ cầm rổ của mình lên, ném con thỏ vào:
“Anh Lục, đi thôi.”
Đại Hoàng: “Gâu ”
Vương Thiết Trụ: “Cẩu gia, ngài đi trước.”
Đại Hoàng ngẩng cao đầu, cao hứng đi theo Lục Lập Hành.
Lục Lập Hành cảm thấy bất đắc dĩ: “Thiết Trụ, gọi nó là Đại Hoàng là được.”
“Khó mà làm được, cẩu gia lợi hại như vậy, gọi Đại Hoàng thật sự là vùi dập nó.”
Lục Lập Hành phát hiện mình khuyên bảo không nổi, liền bỏ qua.
Một đường đi tới, Vương Thiết Trụ bỗng thở dài:
"Ai, cũng không biết hôm nay tôi có thể hái đầy được một rổ cây nấm hay không."
"Có thể!"
"Tôi cảm thấy không có khả năng lắm..."
Vương Thiết Trụ rất không có lòng tin.
Lục Lập Hành quay đầu nhìn hắn một cái: "Đi theo tôi!"
Hai phút đồng hồ sau, Vương Thiết Trụ nhìn một mảng nấm gan bò lớn trước mặt mình, rơi vào trầm tư...
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




