Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Điên Rồi! Vừa Trùng Sinh Em Đã Sinh Con Cho Anh Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

Vương Thiết Trụ: "..."

“Tao không tin là không bắt được mày.”

Lúc này, Vương Thiết Trụ đang cố gắng điều sức lực, tìm đúng thời gian, nhắm ngay mục tiêu. Hắn lấy đà một cái, nhảy xuống...

Mắt thấy mình sắp bắt được con thỏ.

Ngay sau đó,..

Hắn trơ mắt nhìn con thỏ chạy đi ngay dưới ngón tay mình.

Cùng lúc đó.

Hắn thấy một con thỏ khác chạy như bay mà đến, phía sau nó chính là chó Đại Hoàng đang đuổi!

Lúc con thỏ chạy ngang qua bên người Vương Thiết Trụ, nó không thèm dừng lại chút, thậm chí còn đụng phải chóp mũi Vương Thiết Trụ.

Vương Thiết Trụ cao hứng vươn tay, muốn bắt nó.

Sau một khắc.

Hắn trông thấy con thỏ đụng đầu vào trên tảng đá, lăn một vòng, tứ chi hướng lên trời...

Đã chết!

Mà người ngồi trên tảng đá lớn kia chính là Lục Lập Hành.

Vương Thiết Trụ: "?"

Tình huống gì thế này?

...

Vương Thiết Trụ cảm thấy rất mờ mịt. Hắn nằm rạp trên mặt đất, nghiêng đầu, nhìn Lục Lập Hành một chút, rồi lại nhìn con thỏ, nhìn Đại Hoàng. Cuối cùng, hắn nhìn về phía con thỏ:

"Anh, anh Lục, con... con thỏ chết rồi?"

"Ừm, chết rồi."

Lục Lập Hành lạnh nhạt nhặt con thỏ từ dưới đất lên:

"Anh cũng đứng lên đi, anh vừa rồi đuổi theo nó đúng không."

Lục Lập Hành vừa rồi đã nhìn thấy con thỏ chạy tới. Hắn đang tự hỏi, nên giải thích mọi chuyện với Vương Thiết Trụ như thế nào đây.

"A à, để tôi đứng lên." Vương Thiết Trụ còn chưa kịp phản ứng. Hắn vỗ vỗ đất trên người, lại nhìn về phía con thỏ trên tay Lục Lập Hành. Nếu như hắn nhớ không lầm, con thỏ này vừa rồi đã tự mình đâm đầu chết ở trên tảng đá. Mà Lục Lập Hành ngồi ở trên tảng đá, cứ như vậy mà bắt được một con thỏ dễ như trở bàn tay?

Hình ảnh quỷ dị này, nhìn thế nào đều không giống bình thường.

“Anh Lục, anh, con thỏ này...” Hắn vẫn không nhịn được mà hỏi thành lời.

Sau lưng, Đại Hoàng đang kêu to khoe khoang.

"Gâu..."

Tên ngốc này bị sao thế

Chủ nhân cũng không khen cẩu gia

Đó đều là công lao của cẩu gia

Ánh mắt Lục Lập Hành chuyển một cái, lập tức có chủ ý. Hắn vẫy tay, ra hiệu cho Đại Hoàng tới:

"Đại Hoàng, làm tốt lắm, quy tắc cũ, trở về thưởng cho mày cái đầu thỏ!"

“Gâu!”

Đại Hoàng ngoắt ngoắt cái đuôi đi đến bên người Lục Lập Hành, nhìn về phía Vương Thiết Trụ với vẻ mặt khinh thường.

Tên ngốc này vừa rồi thế mà để cho một con thỏ chạy thoát

Còn không thông minh bằng cẩu gia đây

Lục Lập Hành cũng không nghĩ tới, con chó đất kiếp trước đi theo Cố Vãn Thanh và đứa nhỏ lại thông minh như thế! Nhìn sự thông minh của nó, không thua Đức Mục chút

nào!

Ý thức được Vương Thiết Trụ còn đang kinh ngạc nhìn bọn họ, Lục Lập Hành cười nói: "À, Thiết Trụ, không cần kinh ngạc như vậy, đây là phương pháp bắt thỏ của Đại Hoàng!"

“Đại Hoàng? Bắt thỏ?”

"Ừm, nó thích đuổi con thỏ chạy vòng quanh, vừa chơi cùng con thỏ vừa làm hao hết sức lực của bọn nó, để chúng nó tự mình đi vào đường chết!"

"Anh nhìn đi, con thỏ này chẳng phải đã bị Đại Hoàng làm hao tổn hết sức lực mà chết rồi hay sao?"

Lục Lập Hành nhấc nhấc con thỏ, cho Vương Thiết Trụ xem.

Vương Thiết Trụ yên lặng nuốt xuống ngụm nước bọt, tự hỏi tình cảnh vừa nãy.

Lúc con thỏ chạy qua chóp mũi của mình, đúng là Đại Hoàng đang đuổi theo phía sau con thỏ.

"Đại... Đại Hoàng thông minh như vậy sao?"

Trong lúc nhất thời, Vương Thiết Trụ cảm giác chỉ số thông minh của mình còn không bằng một con chó.

"Thông minh chỗ nào chứ, nó chỉ là ham chơi mà thôi."

Lục Lập Hành giao hết tất cả trách nhiệm cho Đại Hoàng. Nếu không, hắn thật sự không có cách nào giải thích chuyện con thỏ tự sát.

Vương Thiết Trụ cảm thấy mình càng choáng váng hơn:

"Ha ha, ha ha, ham chơi đều có thể bắt được thỏ rừng."

Hắn đã phí sức chín trâu hai hổ nhưng lại không thể bắt được con thỏ. Bình thường cho dù là muốn bắt được thỏ rừng thì đó cũng là phải ngồi chờ vài ngày, đặc biệt gài bẫy, còn phải xem vận may. Có lúc, một tháng cũng không thu hoạch được gì.

"Ừm, chó mà, thể lực đương nhiên là tốt hơn con người một chút, anh có muốn bắt thỏ nữa không? Để tôi bảo Đại Hoàng giúp đỡ."

"Có thể, có thể sao?" Vương Thiết Trụ cảm giác đầu của mình đều không đủ dùng.

"Đương nhiên là có thể, Đại Hoàng, đuổi theo! Nó vừa mới chạy tới đây, chắc là không chạy được bao xa."

Thực ra, Lục Lập Hành đã sớm phát hiện, mình chỉ cần

dùng cẩm nang khí vận, thì sẽ có mấy con thỏ rừng ngây ngốc chạy qua bên này. Con thỏ bị Vương Thiết Trụ đuổi vừa rồi, chắc là bị thu hút tới, không biết đã chạy bao xa.

"Gâu!"

Đại Hoàng vui sướng nhảy một chút, sau đó đuổi theo phương hướng mà con thỏ biến mất.

Vương Thiết Trụ nhìn tình cảnh này với vẻ mặt mờ mịt:

"Như này có được không?"

"Được mà! Đến, chúng ta ngồi xuống nghỉ ngơi một hồi, rổ của anh đâu?"

Lục Lập Hành lôi kéo Vương Thiết Trụ ngồi xuống ở trên tảng đá.

Nếu như đã muốn ném công lao cho Đại Hoàng thì mình phải giữ vững nó.

"Ở bên kia, tôi hái..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc