Đồng Hoa ngẩn ra, cô không ngờ Enrique lại đưa ra một yêu cầu đơn giản như vậy.
Cô nhìn thẳng vào mắt Enrique, nghiêm túc hỏi: “Thật chứ?”
“Tôi không bao giờ nói dối.” Lời nói của anh ngắn gọn mà mạnh mẽ, khiến trong lòng Đồng Hoa dâng lên một tia hy vọng.
Đồng Hoa đấu tranh nội tâm một lúc, cô biết rõ đây có lẽ là cơ hội duy nhất để trốn thoát, nhưng cô vẫn kiên quyết giữ vững giới hạn của mình, từ chối tiết lộ tên thật.
“Tôi tên Nhị Kiều.”
Enrique nghe vậy, lông mày khẽ nhíu lại, rõ ràng cảm thấy bất ngờ với cái tên này.
“Nhị Kiều?” Anh lặp lại một lần, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc và tò mò.
Đồng Hoa gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh: “Đúng, là Nhị Kiều. Đó là tên của tôi.”
Thấy Enrique đang suy ngẫm, Đồng Hoa cẩn thận xác nhận lại một lần nữa: “Vậy bây giờ tôi có thể đi được chưa?”
Giọng cô mang theo một chút run rẩy khó nhận ra, dù sao thì những gì đã trải qua khiến cô khó có thể lập tức buông bỏ cảnh giác.
Thấy Enrique không phản ứng, Đồng Hoa liền lấy hết can đảm quay người đi về phía cửa.
Vừa mở cửa phòng, một bóng người đột ngột xuất hiện như ma quỷ ở ngưỡng cửa, chặn đứng hoàn toàn đường lui của cô.
Người đó mặc áo sơ mi đen, cơ bắp cuồn cuộn, trên cổ, trên tay đều chi chít những mảng hình xăm lớn, trông vô cùng hung tợn.
“A!” Đồng Hoa hét lên một tiếng, cơ thể đột ngột lùi về phía sau, suýt nữa thì ngã sõng soài ra đất.
Cô không biết người này là ai, càng không biết tại sao anh ta lại chặn đường mình.
Tuy nhiên, đúng lúc này, giọng của Enrique đột nhiên vang lên: “Nhị Kiều, nếu em lại rơi vào tay tôi một lần nữa, tôi sẽ không dễ dàng để em đi như vậy đâu.”
Ngay sau đó, anh lại dùng giọng điệu uy nghiêm không thể chối cãi, nói: “Juan, đưa cô ấy đến nơi cô ấy muốn đến một cách an toàn.”
Enrique không nói tiếng Anh, có lẽ là tiếng Tây Ban Nha bản địa, chắc là nói với người đàn ông trước mặt, Đồng Hoa không hiểu.
Juan gật đầu, làm một động tác mời với Đồng Hoa: “Please!”
Đồng Hoa thấy vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân bước ra khỏi phòng, chạy xuống lầu.
****
Đồng Hoa nhẹ nhàng bước xuống cầu thang hình xoắn ốc được chạm trổ tinh xảo, mỗi bước chân tựa như đang đi trên bờ vực của mộng cảnh.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô bất giác nín thở – đây đâu phải là một nơi ở bình thường, mà rõ ràng là một tòa cung điện lộng lẫy đến choáng ngợp.
Sự xa hoa toát ra từ mọi ngóc ngách, mỗi một chi tiết đều cho thấy sự phi thường và tao nhã.
Dưới trần nhà cao vút là mấy chiếc đèn chùm pha lê cực kỳ lộng lẫy.
Sàn nhà được trải một lớp thảm mềm mại với những hoa văn phức tạp thêu trên đó, vừa êm ái lại vừa xa hoa, mỗi bước chân đều toát lên phong thái quý tộc.
Nơi đây còn được điểm xuyết bằng những tác phẩm nghệ thuật và vật trang trí tinh xảo, như đồng hồ treo tường cổ, tranh của các danh họa và đủ loại bình hoa trang trí.
Cảnh tượng này càng khiến cô tin chắc hơn về thân phận của người đàn ông bí ẩn kia, anh tuyệt đối không phải là người tầm thường.
Trong lòng dâng lên một thôi thúc muốn rời đi mãnh liệt, Đồng Hoa bất giác rảo bước nhanh hơn, đi thẳng ra cửa chính.
Bóng dáng Juan xuất hiện như một bóng ma, anh ta tiến lên mở cửa xe cho cô, ra hiệu cô lên xe.
“Tôi có thể tự đi được.” Đồng Hoa vội xua tay từ chối, cô không muốn để anh ta biết mình ở đâu: “Anh chỉ cần chỉ đường cho tôi là được rồi.”
Giọng Juan ngắn gọn mà lạnh lùng: “Cô không ra ngoài được đâu, mời lên xe.”
Đồng Hoa nửa tin nửa ngờ nhìn quanh, chỉ thấy bên ngoài là một khu rừng xanh um tươi tốt, rậm rạp đến mức không một kẽ hở, ngăn cách tòa cung điện này với thế giới bên ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



