Enrique dường như không hề lay động, anh thản nhiên đáp lại: “Nhưng tôi đã cứu em, đó chẳng phải là một ân huệ sao? Trong văn hóa của các em, không phải có câu “tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo” hay sao?”
(*) Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: Nhận ơn huệ dù chỉ nhỏ như một giọt nước cũng phải báo đáp lại bằng cả một dòng suối.
Đồng Hoa nghe vậy, trong lòng càng thêm sốt ruột, cô cố gắng giữ bình tĩnh: “Không, ngài Enrique, tôi không phải người Hoa Quốc, tôi là người Hàn Quốc.”
Ra ngoài đường, thân phận là do mình tự tạo! Giờ phút này, cô chỉ muốn trốn khỏi đây.
Tiếng cười của Enrique vang lên trong không khí, mang theo vài phần giễu cợt: “Ồ? Tôi có nói em là người Hoa Quốc đâu.”
Cuối cùng Đồng Hoa cũng nhận ra mình đã bị anh lừa vào tròng, cô siết chặt hai tay, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Vẻ mặt Enrique vẫn điềm nhiên, không hề bị lời nói của cô lay động: “Ồ? Nếu tôi để em đi, em không sợ mình lại gặp nguy hiểm sao?”
Đồng Hoa giọng kiên quyết: “Sẽ không đâu. Tôi sẽ đi tìm sự giúp đỡ của đại sứ quán, lãnh sự quán, tôi tin tôi có thể tìm được cách giải quyết vấn đề.”
“Dù vậy, tôi vẫn không muốn để em đi.” Câu trả lời của Enrique như gáo nước lạnh dội xuống đầu, khiến ngọn lửa hy vọng trong lòng Đồng Hoa lập tức lụi tàn.
Lời này vừa thốt ra, cảm xúc của Đồng Hoa lập tức bùng nổ, giọng cô run lên vì tức giận: “Anh làm vậy là giam giữ người trái phép! Tôi có quyền báo cảnh sát.”
Anh chậm rãi lấy điện thoại từ trong túi ra, thản nhiên bấm mấy con số — 34-112, rồi đưa điện thoại đến trước mặt Đồng Hoa.
“Mời!”
Khoảnh khắc này, không khí như ngưng đọng, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung như tóe lửa.
Ngón tay Đồng Hoa khẽ chạm vào chiếc điện thoại lạnh lẽo, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh khó tả.
Sự ung dung của anh khiến cô hiểu rằng, có lẽ hành động báo cảnh sát chỉ là vô ích.
Ở đây, có lẽ anh thực sự có thế lực ngầm không ai biết, còn cô với tư cách là một người nước ngoài đơn độc không nơi nương tựa, báo cảnh sát thì có ích gì.
Thấy cô mãi không động đậy, nụ cười trên mặt Enrique càng thêm trêu chọc, anh khẽ nhướng mày: “Sao nào? Không dám gọi à? Số tôi đã bấm sẵn cho em rồi.”
“Hay là, cần tôi giúp em?” Anh vừa nói vừa tiến lên một bước, áp sát Đồng Hoa.
Đồng Hoa bướng bỉnh ngẩng đầu lên, đối mặt với anh, đôi mắt trong veo ấy rực cháy ngọn lửa không chịu khuất phục.
“Rốt cuộc anh muốn thế nào mới chịu để tôi đi?”
Ánh mắt Enrique dừng lại trên gương mặt cô một lúc, cuối cùng dừng trên đôi mắt sáng và sâu thẳm ấy.
Anh không kìm được mà đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mí mắt cô, khẽ thì thầm: “Mắt của em, rất đẹp.”
Khi nói câu này, ánh mắt anh tràn đầy sự thưởng thức, nhưng trong tai Đồng Hoa, lời khen này lại lạnh như băng đâm vào xương tủy, khiến tim cô thắt lại.
Cô bất giác nhắm mắt lại, lông mi khẽ run, trong đầu lóe lên vô số ý nghĩ đáng sợ.
Lẽ nào... lẽ nào anh thật sự muốn làm như những con ác quỷ trong truyền thuyết, cướp đi đôi mắt của cô để làm bộ sưu tập sao?
Nghĩ đến đây, giọng cô mang theo nỗi sợ hãi và run rẩy khó che giấu: “Anh... anh định móc mắt tôi ra sao?”
Enrique nghe vậy, động tác trong tay lập tức dừng lại, anh ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng.
Anh dời tay từ mí mắt xuống má cô, dịu dàng vuốt ve như thể đang dỗ dành một chú nai con hoảng sợ.
“Cô gái xinh đẹp, sao em lại nghĩ như vậy chứ? Sao tôi nỡ làm chuyện tàn nhẫn như vậy với em được.”
Lời nói của anh như gió xuân mưa phùn, dần dần xua tan nỗi sợ hãi trong lòng Đồng Hoa.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía Enrique, cô hỏi: “Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào mới chịu để tôi đi?”
Enrique thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn cô: “Nói cho tôi biết, em tên gì. Chỉ cần em nói cho tôi biết, tôi sẽ để em đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)