Lúc Sở Thanh Nhiễm đến tiểu viện của Vân thị, Sở Ấu Nghiên đang không nhanh không chậm an ủi bà: "Thưa mẫu thân, kẻ chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài như Lâm Tiêu Thịnh, cho dù hiện tại gương mặt của Nghiên nhi không bị hủy, có thể bình an gả vào Lâm gia, sau này hắn gặp người có nhan sắc hơn Nghiên nhi, người như hắn tuyệt đối sẽ lập tức thay lòng. Hơn nữa, mấy năm nay Lâm gia đang rất phát triển, nếu Nghiên nhi bị Lâm Tiêu Thịnh ghét bỏ, đến lúc đó với tính cách xu nịnh quyền thế của phụ thân, cũng tuyệt đối sẽ không vì Nghiên nhi mà trở mặt với Lâm gia. Thay vì sau này bị tổn thương đến mức không còn gì, Nghiên nhi cảm thấy bây giờ từ hôn cũng không phải là chuyện xấu, ít nhất cũng làm Nghiên nhi sớm nhận ra bộ mặt thật của Lâm Tiêu Thịnh, cũng đỡ cho sau này phải chịu đủ giày vò ở Lâm gia…"
Tuy Vân thị cảm thấy lời của Sở Ấu Nghiên có lý, nhưng vừa nghĩ đến nguyên nhân Sở Ấu Nghiên bị từ hôn, trong lòng Vân thị vẫn không nhịn được mà cảm thấy khó chịu. Nếu… nếu bà có thể sớm hạ quyết tâm bảo vệ nữ nhi, hiện tại nữ nhi cũng không cần phải đối mặt với chuyện bị từ hôn như vậy.
Thế gian này đối với nữ nhân vẫn luôn hà khắc, cho dù lần này là Lâm gia bên kia không có lý, đến cuối cùng người bị chế giễu cũng là Sở Ấu Nghiên. Hơn nữa, nếu hiện tại Sở Ấu Nghiên bị từ hôn, với dung mạo và danh tiếng đã hỏng của nàng, căn bản không thể nào tìm được một mối hôn sự tốt hơn.
Không đợi Sở Thanh Nhiễm nói xong, Trần bà tử đã không vui cắt ngang lời nàng ta: "Tiếng mẫu thân này của nhị cô nương, phu nhân chúng ta không dám nhận đâu. Trước đây cũng không thấy nhị cô nương có tấm lòng hiếu thảo như vậy, hôm nay đột nhiên đến đây thật khiến người ta trong lòng không yên. Người biết chuyện thì biết nhị cô nương đây là một mảnh hiếu thảo chân thành, người không biết chuyện còn tưởng rằng nhị cô nương lại muốn hại người nữa đấy."
Sở Thanh Nhiễm hoàn toàn không ngờ tới Trần bà tử lại không khách sáo như vậy, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo lập tức trở nên trắng bệch. Nàng muốn tiến lên đẩy Trần bà tử đang cản đường ra, nhưng Trần bà tử lại có thân hình to lớn vạm vỡ, nàng đẩy một cái căn bản không lay chuyển được.
Sở Thanh Nhiễm thấy vẻ khinh bỉ trong mắt Trần bà tử, trong lòng lập tức hận đến mức suýt nữa đã cắn nát cả hàm răng bạc. Nàng thấy xa xa hình như có người đang đi về phía này, liền muốn che miệng ngã ra sau. Nàng cũng không tin, mình không trị được một tên nô bộc không coi ai ra gì này.
Trần bà tử thấy vậy vội la lên: "Ôi trời, nhị cô nương người đang làm gì vậy? Người hiếm khi đến đây thăm phu nhân một lần, hiện giờ mới đến một lần liền muốn ăn vạ hay sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)