Sở Ấu Nghiên và Noãn Xuân vừa đi không bao lâu, Sở Thanh Nhiễm đã dẫn theo Nhã Phong đến Mộ Thanh Uyển. Lúc đến, trong lòng Sở Thanh Nhiễm đắc ý không thôi, lại không ngờ chẳng thấy ai đâu.
Khoảng thời gian này, Sở Thanh Nhiễm và Tô di nương vì muốn làm Sở Ấu Nghiên mất hết mặt mũi, không chỉ hao tổn rất nhiều công sức và nhân lực mà còn tiêu sạch tiền riêng của hai người bọn họ. Bọn họ muốn năm đó khi Sở Ấu Nghiên đính hôn phong cảnh bao nhiêu thì bây giờ lúc từ hôn sẽ phải mất mặt xấu hổ bấy nhiêu. Nhưng hiện tại chỉ còn thiếu bước cuối cùng, Sở Thanh Nhiễm lại phát hiện Sở Ấu Nghiên đã biến mất.
Nhã Phong cười nói: "Vân Hạ, sao không thấy đại cô nương nhà ngươi đâu vậy? Hôm nay hoa mai trong Trường Thanh Viên đã nở, nhị cô nương nhà ta còn muốn tìm đại cô nương đi thưởng mai đây."
Vân Hạ vội vàng ân cần đáp lại: "Nhã Phong tỷ tỷ, đại cô nương và Noãn Xuân vừa đi không bao lâu, ta thấy phương hướng các nàng đi hình như là viện tử của phu nhân."
Lúc Sở Thanh Nhiễm nghe nói Sở Ấu Nghiên đã đến chỗ của Vân thị, liền muốn kéo Nhã Phong bất chấp tất cả mà xông thẳng đến tiểu viện đó, lại bị Nhã Phong dùng sức kéo lại.
Nhã Phong đang định nói gì đó với Sở Thanh Nhiễm, thấy Vân Hạ bên cạnh còn đang ngây ngốc đứng ngẩn ra, liền vội dùng ánh mắt sắc như dao lườm nàng ta một cái. Vân Hạ thấy vậy lập tức sợ hãi xoay người bỏ chạy, nàng không hiểu sao đang yên đang lành lại tự dưng nổi giận. Nhưng nàng cũng không có gan hỏi đến chuyện của nhị cô nương.
Nhã Phong nhìn sắc mặt âm trầm của Sở Thanh Nhiễm, vẻ mặt vô cùng không tán thành mà nói với nàng ta: "Thưa cô nương, chúng ta không thể đi thẳng đến đó, nếu để lão gia bên kia biết được, không một ai trong chúng ta có kết cục tốt đâu."
Sở Thanh Nhiễm đương nhiên biết chỗ của Vân thị nàng không thể đi, cũng không có đủ thân phận và tư cách để đến đó, nhưng bảo nàng cứ thế mà từ bỏ, trong lòng nàng thật sự là một trăm một ngàn lần không cam tâm. Vừa nghĩ đến nàng và di nương vì hôm nay mà chuẩn bị lâu như vậy, nàng vẫn không nhịn được mà cắn răng nói: "Vì ngày hôm nay, ta đã chờ đợi quá lâu rồi, ta không muốn cứ thế từ bỏ."
Nhã Phong thấy Sở Thanh Nhiễm căn bản không nghe lời mình, trong lòng không nhịn được cảm thấy nhị cô nương quá không lý trí. Bọn họ đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, hiện tại đại cô nương cũng đã từ trên mây rơi xuống bùn lầy, hoàn toàn không còn khả năng tranh giành với nhị cô nương. Hiện tại nhị cô nương còn bức ép người ta như vậy, nếu thật sự dồn ép Vân thị và đại cô nương đến đường cùng, đến cuối cùng ai thắng ai thua còn chưa biết được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)