Trước đó, Vân thị đã suy nghĩ một mình rất lâu, suy đoán của bà kỳ thật cũng không khác Nghiên nhi bao nhiêu. Cho nên khi Nghiên nhi giải thích sự việc, bà đã lập tức tin vào lời giải thích của nàng. Cho dù bà cảm thấy trong đó có không ít điểm đáng ngờ, nhưng bà biết Nghiên nhi không cần thiết phải hại bà, cho nên bà liền chủ động bỏ qua những điểm kỳ lạ trong đó.
Sở Ấu Nghiên nói: "Không phải con không muốn nói cho mẫu thân, mà là chuyện này Nghiên nhi không có đủ chứng cứ, nói ra sợ mẫu thân sẽ không nhịn được mà lo lắng. Hơn nữa, Nghiên nhi cũng sợ chuyện bị lộ ra ngoài, nữ nhân ác độc Tô di nương kia sẽ chó cùng rứt giậu, lại làm ra chuyện gì đáng sợ với mẫu thân."
Sở Ấu Nghiên vừa nói như vậy, trong đôi mắt xinh đẹp lập tức hàm chứa nước mắt, dung mạo của nàng tuy đã bị hủy, nhưng đôi mắt vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.
Tất cả mọi người đều nói đôi mắt của nàng giống Vân thị, kỳ thật con ngươi của Sở Ấu Nghiên còn đẹp hơn cả Vân thị. Khi cảm xúc của Sở Ấu Nghiên dao động lớn, con ngươi của nàng giống như một cái miệng biết nói, mỗi một ánh mắt lấp lánh đều ẩn chứa ngàn lời vạn chữ.
Lúc này, trong lòng Sở Ấu Nghiên vừa hối hận lại vừa sợ hãi, nàng hối hận lần này mình đã quá tự tin, suýt chút nữa đã để người khác biết được bí mật của mình. Cũng may lần này nàng tương đối may mắn, dưới sự trùng hợp ngẫu nhiên, không những không làm mẫu thân nghi ngờ mà còn lập tức lôi Tô di nương đang ẩn nấp trong bóng tối ra ngoài. Điều khiến Sở Ấu Nghiên cảm thấy sợ hãi chính là, cho dù là kiếp trước hay hiện tại, nàng đều không biết mẫu thân trúng độc. Nhưng cũng may tất cả đều đã qua đi, nàng vẫn còn thời gian và cơ hội để bù đắp.
Vân thị nhìn nữ nhi mắt đẫm lệ, trên mặt cuối cùng cũng có một tia dao động. "Mấy năm nay đã để Nghiên nhi chịu ấm ức, con đừng khóc nữa, từ hôm nay mẫu thân sẽ chuyển ra khỏi nơi này."
Sở Ấu Nghiên và Phùng thị nghe vậy đều kinh ngạc, Phùng thị tuy vô cùng vui mừng vì phu nhân nguyện ý ra mặt vì cô nương, nhưng bà lại không nhịn được mà đau lòng khi nhìn thấy phu nhân như vậy.
Phùng thị do dự một chút rồi nhỏ giọng nói với Vân thị: "Thưa phu nhân, người… người thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi sao?"
Sở Ấu Nghiên vội vàng cúi đầu lau đi nước mắt nơi khóe mắt, lúc này mới không nhanh không chậm mở miệng nói: "Thưa mẫu thân, hiện tại hai mẹ con chúng ta ở trong phủ như đi trên băng mỏng, bên cạnh ngay cả một người có thể dùng cũng không có. Nếu bây giờ mẫu thân đột nhiên chuyển ra ngoài, lỡ như Tô di nương chó cùng rứt giậu, lại ra tay với mẫu thân, đến lúc đó người chịu thiệt cũng chỉ có chúng ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


