Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đích Tiểu Thư Nàng Mang Theo Linh Tuyền Đã Trở Lại Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Trước đó, Vân thị đã suy nghĩ một mình rất lâu, suy đoán của bà kỳ thật cũng không khác Nghiên nhi bao nhiêu. Cho nên khi Nghiên nhi giải thích sự việc, bà đã lập tức tin vào lời giải thích của nàng. Cho dù bà cảm thấy trong đó có không ít điểm đáng ngờ, nhưng bà biết Nghiên nhi không cần thiết phải hại bà, cho nên bà liền chủ động bỏ qua những điểm kỳ lạ trong đó.

Lúc này, trong lòng Sở Ấu Nghiên vừa hối hận lại vừa sợ hãi, nàng hối hận lần này mình đã quá tự tin, suýt chút nữa đã để người khác biết được bí mật của mình. Cũng may lần này nàng tương đối may mắn, dưới sự trùng hợp ngẫu nhiên, không những không làm mẫu thân nghi ngờ mà còn lập tức lôi Tô di nương đang ẩn nấp trong bóng tối ra ngoài. Điều khiến Sở Ấu Nghiên cảm thấy sợ hãi chính là, cho dù là kiếp trước hay hiện tại, nàng đều không biết mẫu thân trúng độc. Nhưng cũng may tất cả đều đã qua đi, nàng vẫn còn thời gian và cơ hội để bù đắp.

Vân thị nhìn nữ nhi mắt đẫm lệ, trên mặt cuối cùng cũng có một tia dao động. "Mấy năm nay đã để Nghiên nhi chịu ấm ức, con đừng khóc nữa, từ hôm nay mẫu thân sẽ chuyển ra khỏi nơi này."

Sở Ấu Nghiên và Phùng thị nghe vậy đều kinh ngạc, Phùng thị tuy vô cùng vui mừng vì phu nhân nguyện ý ra mặt vì cô nương, nhưng bà lại không nhịn được mà đau lòng khi nhìn thấy phu nhân như vậy.

Phùng thị do dự một chút rồi nhỏ giọng nói với Vân thị: "Thưa phu nhân, người… người thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi sao?"

Chuyển ra ngoài có ý nghĩa gì, ba người có mặt ở đây trong lòng đều biết rõ. Hành động này có nghĩa là Vân thị muốn tranh sủng với Tô di nương, muốn bắt đầu bảo vệ người nữ nhi Sở Ấu Nghiên này.

Vân thị dùng sức siết chặt tay áo, nếu không phải bất đắc dĩ, bà tuyệt đối sẽ không đi bước này. Nhưng bà nhìn những đốm đen trên mặt Nghiên nhi, nhìn thân thể rõ ràng được không khỏe mạnh của nàng, bộ dạng của nàng như vậy mà vẫn nguyện ý bảo vệ người mẫu thân này là bà, Vân thị liền không có cách nào tiếp tục rụt rè trốn ở đây.

Lúc này, Sở Ấu Nghiên cũng kinh ngạc không thôi, nhưng sau khi kinh ngạc, nàng suýt chút nữa đã không nhịn được mà bật khóc. Không ngờ mẫu thân vẫn còn quan tâm đến nàng, tuy sự quan tâm này có vẻ quá muộn màng, nhưng trong lòng nàng vẫn có chút vui vẻ.

Sở Ấu Nghiên vội vàng cúi đầu lau đi nước mắt nơi khóe mắt, lúc này mới không nhanh không chậm mở miệng nói: "Thưa mẫu thân, hiện tại hai mẹ con chúng ta ở trong phủ như đi trên băng mỏng, bên cạnh ngay cả một người có thể dùng cũng không có. Nếu bây giờ mẫu thân đột nhiên chuyển ra ngoài, lỡ như Tô di nương chó cùng rứt giậu, lại ra tay với mẫu thân, đến lúc đó người chịu thiệt cũng chỉ có chúng ta."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc