Bà vốn cũng không đặc biệt để ý, chỉ cảm thấy là do thân thể không tốt. Nhưng vừa rồi bà nôn một trận, cả người liền nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bà mơ hồ có một suy đoán đáng sợ, trước đây e là bà cũng trúng độc giống như Nghiên nhi.
Chỉ là độc mà bà và Nghiên nhi trúng không giống nhau, độc của Nghiên nhi có tác dụng hủy dung, còn độc mà bà trúng lại có thể lấy mạng của bà.
Vân thị: "Nhũ nương, người giúp ta chuẩn bị một ít nước nóng, ta muốn đi tắm một chút."
Lúc này, Phùng thị thấy Vân thị đã không sao, thậm chí tinh thần cũng tốt hơn, tuy trong lòng kinh ngạc không thôi nhưng vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài bảo Trần bà tử chuẩn bị nước nóng.
Sở Ấu Nghiên vừa trở về không bao lâu đã lại bị Phùng thị mời đến chỗ của Vân thị. Lúc Sở Ấu Nghiên đến, vẻ mặt hoang mang, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Đợi đến khi nàng bước nhanh vào phòng của Vân thị, Phùng thị cẩn thận đóng chặt cửa sổ, lúc này nàng mới biết Vân thị sau khi uống chén thuốc của mình vậy mà lại nôn ra.
Trước đây, Sở Ấu Nghiên cũng giống như mọi người, vẫn luôn cho rằng Vân thị sở dĩ thân thể không tốt là vì bà từ nhỏ thân thể đã rất yếu, cho nên Sở Ấu Nghiên mới yên tâm cho Vân thị uống nước linh tuyền. Nàng vô cùng chắc chắn với tình trạng thân thể của Vân thị, uống nước linh tuyền cũng sẽ không có quá nhiều khó chịu.
Đương nhiên, để phòng ngừa bất trắc, Sở Ấu Nghiên đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, cũng đã sớm nghĩ ra lời giải thích cho mình.
Nhưng Sở Ấu Nghiên đã nghĩ đến rất nhiều điều, lại không ngờ lời giải thích mà nàng dùng làm cái cớ này, vậy mà lại trùng hợp nói trúng sự thật.
Vân thị thế nhưng thật sự trúng độc, hơn nữa độc này rất có thể là do Tô di nương hạ. Bởi vì Sở lão gia tuy rằng không tốt với Vân thị nhưng ông ta lại tham luyến sắc đẹp của bà, ông ta sẽ không nỡ ra tay với Vân thị.
Sở Ấu Nghiên liền nói ra lời giải thích đã nghĩ sẵn từ trước, Phùng thị ở bên cạnh sau khi nghe xong lời của nàng, gương mặt già nua lập tức trở nên trắng bệch.
Tuy Vân thị vẫn luôn không nói nhiều với bà, nhưng bà dù sao cũng đã thấy nhiều chuyện xấu xa trong hậu trạch của các gia đình lớn, cho nên bà mơ hồ có thể đoán được Vân thị có khả năng đã trúng độc. Nhưng mà, tuy bà đoán được một chút, nhưng cũng không có lập tức liên hệ độc dược với Tô di nương. Bởi vì Vân thị tuy là chủ mẫu đương gia của đại phòng Sở gia, nhưng bà chưa bao giờ tranh giành bất cứ thứ gì với Tô di nương. Theo lý mà nói, Tô di nương không cần thiết phải vì một người không quan tâm đến Sở lão gia mà mạo hiểm như vậy mới đúng.
Phùng thị nói: "Đại cô nương, chuyện quan trọng như vậy, sao người lại không nói cho phu nhân và ta biết? Người hiện tại vẫn còn là một đứa trẻ, không nên một mình mạo hiểm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



