Trong lúc Vân thị đang âm thầm thất thần, Sở Ấu Nghiên đã theo Phùng thị vào trong phòng. Hôm nay nàng mặc một bộ y phục màu hải đường, khiến cho khí sắc toàn thân tốt hơn không ít.
Vân thị vừa nhìn thấy gương mặt của Sở Ấu Nghiên, sự bất an và áy náy vốn có lại càng sâu hơn, nhưng trên mặt bà lại không có quá nhiều biểu cảm, cả người thoạt nhìn vẫn quạnh quẽ như cũ.
Vân thị biết Sở Ấu Nghiên bị người ta hạ độc, tuy trên danh nghĩa bà là phu nhân của đại phòng Sở gia, nhưng kỳ thật lại là một nữ nhân vô dụng bị giam lỏng. Lúc đầu bà cũng vì chuyện này mà tranh cãi với Sở lão gia, nhưng Sở lão gia căn bản không quan tâm đến thân thể của Sở Ấu Nghiên, sự quan tâm của ông ta đối với nàng chỉ là để uy hiếp Vân thị.
Vân thị chính là hiểu được tâm tư của Sở lão gia nên mới cố ý càng ngày càng lạnh nhạt với Sở Ấu Nghiên. Bà vốn tưởng rằng độc trên người Sở Ấu Nghiên là do Sở lão gia hạ, là khổ nhục kế do ông ta đặc biệt giăng ra để đối phó bà. Bởi vì trước đây Sở lão gia cũng đã làm rất nhiều chuyện như vậy, Vân thị đã sớm nhìn thấu con người của ông ta.
Vân thị tưởng rằng ông ta thấy Sở Ấu Nghiên không thể uy hiếp được mình, hổ dữ không ăn thịt con, ông ta sẽ lập tức cho Sở Ấu Nghiên uống thuốc giải. Nhưng điều khiến Vân thị không ngờ tới chính là, Sở lão gia không những không có ý định cứu chữa Sở Ấu Nghiên, mà còn ngày càng dung túng cho Tô di nương và Sở Thanh Nhiễm bắt nạt nàng.
Tuy Vân thị không đoán đúng người hạ độc, nhưng Sở lão gia quả thật biết Sở Ấu Nghiên trúng độc, ông ta cũng xác thật đang dung túng cho mẹ con Tô thị bắt nạt nàng.
…
Sở Ấu Nghiên nhìn Vân thị vẫn lạnh lùng như băng, nàng cũng không biết phải ở chung với một Vân thị như vậy như thế nào. Nàng chỉ có thể cười bảo Noãn Xuân dâng chén thuốc lên, đợi khi nào Vân thị uống hết chén thuốc, nàng liền lập tức dẫn Noãn Xuân rời đi.
Sở Ấu Nghiên cũng không muốn ở lại làm chướng mắt Vân thị, càng không nghĩ đến việc mặt dày mày dạn muốn thân thiết với bà. Dù sao thì đối với Vân thị mà nói, ngoài việc là con gái ruột của bà ra, nàng còn là bằng chứng cho những nỗi đau và tủi nhục mà bà đã từng phải chịu đựng.
Sở Ấu Nghiên chính là vết sẹo trên người Vân thị, chỉ cần chạm vào là đau thấu xương.
Phùng thị cười ha hả nhận lấy chén thuốc trong tay Noãn Xuân, bà cẩn thận múc cho Vân thị một chén nhỏ, sau đó đưa đến trước mặt Vân thị.
Phùng thị thấy Vân thị không có ý định nhận lấy, vội cười khuyên nhủ: "Đây là tấm lòng hiếu thảo của đại cô nương, phu nhân, người hãy nếm thử một miếng đi."
Vân thị nghe vậy mới hoàn hồn, bà có chút mờ mịt nhận lấy chén nhỏ mà Phùng thị đưa tới, sau đó dưới ánh mắt mong đợi của Sở Ấu Nghiên và những người khác, bà uống một ngụm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
