Sở Ấu Nghiên và Noãn Xuân được Trần bà tử dẫn đến trước phòng của Vân thị, Trần bà tử đứng trước cửa thông báo một tiếng, nhưng trong phòng lại không có ai đáp lại.
Sở Ấu Nghiên thấy vậy cũng không có nản lòng mà tiến lên một bước nói vào trong: "Thưa mẫu thân, Nghiên nhi biết gần đây người không khỏe, đặc biệt nấu cho người một chén thuốc bổ. Mẫu thân, có thể cho Nghiên nhi vào không?"
Khi Vân thị nghe thấy giọng nói của Sở Ấu Nghiên, bà theo bản năng muốn đứng dậy đi ra ngoài, nhưng lại đột nhiên nghĩ đến gì đó rồi lại ngồi xuống trường kỷ. Bà vốn không phải là một người mẫu thân đủ tư cách, không có tư cách hưởng thụ tấm lòng hiếu thảo của Sở Ấu Nghiên.
Nhũ nương Phùng thị đứng sau lưng Vân thị thấy vậy, vội nhỏ giọng nói với bà: "Thưa phu nhân, lão nô vẫn giữ nguyên câu nói lúc trước, đại cô nương là người vô tội nhất, người không thể vì nàng là con của lão gia mà cố ý lạnh lùng xa lánh nàng như vậy. Hơn nữa, hiện tại tuổi của người cũng không còn trẻ, lão gia lại là người không đáng tin cậy, nếu không hòa hảo với đại cô nương, sau này người già rồi biết dựa vào ai đây?"
Sở Ấu Nghiên khẽ thở dài một tiếng, nói với Noãn Xuân: "Đi thôi, chúng ta lần sau lại đến."
Noãn Xuân nghe vậy liền sửng sốt một chút, nàng liếc nhìn chén thuốc trong tay, chén thuốc này là do đại cô nương sáng sớm thức dậy tự tay nấu. Vừa nghĩ đến tấm lòng hiếu thảo của đại cô nương bị cô phụ, Noãn Xuân liền không nhịn được mà cảm thấy ấm ức thay cho nàng.
Rõ ràng là đại cô nương nhà bọn họ không có lỗi gì, nhưng phu nhân lại luôn lạnh nhạt với đại cô nương. Noãn Xuân cảm thấy phu nhân chính là một tảng đá che không ấm, tâm địa càng là lạnh lùng cứng rắn. Nếu không phải phu nhân luôn tỏ ra thờ ơ như vậy, Tô di nương và Sở Thanh Nhiễm cũng không dám đối xử với cô nương của bọn họ như thế.
Ngay khi Sở Ấu Nghiên định dẫn Noãn Xuân rời đi, cánh cửa vốn đang đóng chặt đột nhiên bị đẩy ra. Phùng thị vừa vui mừng từ trong đi ra, vừa cười nói với Sở Ấu Nghiên: "Đại cô nương, đại cô nương khoan đã, phu nhân bảo người vào trong."
Sở Ấu Nghiên nghe vậy, trong lòng vui mừng, liền dẫn theo Noãn Xuân theo Phùng thị vào phòng.
Khi Vân thị nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, không nhịn được có chút căng thẳng mà véo ngón tay của mình. Bà đã có hơn ba tháng không gặp nữ nhi, cũng không biết thân thể của nàng hiện tại thế nào rồi? Vân thị nghe từ hạ nhân nói, mấy ngày trước Sở Ấu Nghiên lại bị Sở lão gia phạt quỳ từ đường. Thân thể của mình đã thành ra như vậy, vậy nàng thế nhưng vẫn còn quan tâm đến người mẫu thân vô dụng này của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
