Đêm ấy, Lục Hoan Ca nằm sấp trên gối mềm, hướng về phía ánh đèn, ngắm nhìn tấm thiệp mời thanh nhã trên tay hết lần này đến lần khác.
Lạn Trai là thư phòng của văn nhân có tiếng tăm lừng lẫy nhất kinh thành, mỗi khi tổ chức thi hội nhã tập, các con em thế gia đều tụ hội đông đủ, một tấm thiệp mời cũng khó mà cầu được.
Tướng quân phủ ngày một sa sút, vốn dĩ đã không còn nằm trong danh sách được mời, lần này là do đại ca chi ra một lượng tiền lớn nhờ vả đồng liêu giúp đỡ, mới có thể kiếm được một tấm thiệp.
Kiếp trước nàng ta tới Hầu phủ, vừa mới bước vào cửa đã bị tên khốn kiếp Tiêu Tây Đường kia làm khó dễ.
Nàng ta chẳng qua chỉ lột da mấy con ếch hắn tặng rồi gửi trả lại mà thôi, hắn vậy mà lại vác gậy đòi đánh nàng ta, hại nàng ta ngã nhào xuống bậc thềm bong gân chân, không thể đi tham gia thi hội được.
Mụ già khọm ở Vạn Thọ Đường thì giả vờ giả vịt phạt hắn một trận gậy, rồi lại lấy mấy thứ đồ bỏ đi mà Tiêu Bắc Diên đã chọn thừa để bịt miệng nàng ta, coi nàng ta như kẻ ăn mày mà bố thí.
Những thứ thực sự tốt đẹp, giống như hạt Tử Châu màu tím do Hoàng hậu nương nương ban thưởng, căn bản chẳng bao giờ rơi vào tay nàng ta.
Nàng ta tìm mẫu thân khóc lóc kể lể uất ức, mẫu thân ngược lại còn mắng nàng ta không hiểu chuyện, thậm chí còn đe dọa sẽ trả nàng ta về Tướng quân phủ, đổi Lục Vị Ngâm sang đây.
Khi đó cứ ngỡ Vĩnh Xương Hầu Phủ là chốn quyền quý cao môn, nào ngờ lại là đầm rồng hang hổ, biết thế đã đổi cho Lục Vị Ngâm đi rồi, cũng đỡ phải chịu nhiều đau khổ như kiếp trước.
Lục Hoan Ca nhét tấm thiệp xuống dưới gối, xoay người nằm ngay ngắn.
Chờ qua ngày mai, nàng ta sẽ trở thành đệ nhất tài nữ của kinh đô. Khóe miệng Lục Hoan Ca điên cuồng nhếch lên, hận không thể trực tiếp bỏ qua đêm nay để tới thẳng ngày mai.
Cũng chẳng biết Lục Vị Ngâm lúc này ở Hầu phủ ra sao rồi, đúng là đồ không có tiền đồ cốt khí, lại dám ngoan ngoãn bước qua chậu than, thể diện của Tướng quân phủ đều bị nàng ta bôi tro trát trấu hết cả rồi.
Vừa bước vào cửa đã bị người ta nắm thóp, với cái tính khí nhu nhược yếu đuối của nàng ta, e là một ngày bị đánh ba trận, đến cơm cũng chẳng được ăn no ấy chứ?
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng tỏ, Lục Hoan Ca đã thức dậy chải chuốt trang điểm.
Vì buổi thi hội lần này, nàng ta đặc biệt tìm Lục Khuê đòi tiền, sắm sửa một bộ y phục và trang sức hoàn toàn mới.
Tướng quân phủ vốn không hề dư dả, Lục Khuê thì keo kiệt bủn xỉn, Lục Hoan Ca liền lay cánh tay ông ta thề thốt đầy tự tin: “Cha tốt của con, cha cứ yên tâm đi, con gái lần này đi tham gia thi hội nhất định có thể làm ra những câu thơ kinh thế hãi tục, trở thành đệ nhất tài nữ kinh đô, khiến cho đám người kia không bao giờ dám coi thường Tướng quân phủ chúng ta nữa, cha cứ chống mắt lên mà xem!”
Lục Hoan Ca đã chọc đúng vào chỗ ngứa của Lục Khuê.
Thời buổi thái bình thịnh trị, triều đình trọng văn khinh võ, bản thân ông ta là một kẻ thô kệch, hai đứa con trai cũng chẳng có thiên phú văn chương gì.
Đám triều thần quý tộc kia, trước mặt thì tâng bốc cha con Tướng quân phủ đều là bậc kiêu dũng sa trường, sau lưng lại mỉa mai một nhà ba gã võ phu gộp lại không nổi nửa bụng mực, tức đến mức ông ta đau nhói cả ngực.
Tài học của Hoan nhi trước nay luôn là tốt nhất trong nhà, nếu thật sự có thể trở thành đệ nhất tài nữ kinh đô, Tướng quân phủ chẳng phải sẽ được nở mày nở mặt sao?
Thế là Lục Khuê hào phóng phất tay, cho thêm rất nhiều bạc, bảo Lục Hoan Ca hãy ăn vận thật lộng lẫy, không thể làm mất đi phong thái của đệ nhất tài nữ kinh đô.
Trong gương, Lục Hoan Ca trang điểm vô cùng tinh tế, bộ váy đỏ may bằng gấm Lưu Quang rực rỡ bắt mắt, ánh sáng của những đóa phù dung thêu chìm biến ảo lung linh theo từng nếp vải, càng tôn lên vẻ kiều diễm, lộng lẫy của thiếu nữ.
Lại phối thêm một bộ trang sức hồng bảo thạch lấp lánh rực rỡ, quả thực là mỹ lệ vô song.
Song Ngư vừa chải mái tóc đen tuyền cho nàng ta vừa không tiếc lời khen ngợi, khiến khóe miệng Lục Hoan Ca cứ cong tớn lên mãi không thôi.
Hai huynh đệ Lục gia cũng rất coi trọng buổi thi hội lần này, từ sớm đã thu dọn tề chỉnh, sang đón muội muội cùng xuất phát.
Cửa phòng mở ra, nhìn thấy Lục Hoan Ca uyển chuyển bước tới, mắt Lục Tấn Khôn sáng lên, vội bước nhanh tới nghênh đón.
“Hoan nhi, hôm nay muội thật là đẹp!”
Hôm nay hắn cũng có ăn vận chải chuốt.
Bao cổ tay bằng da, thắt lưng dệt gấm, bộ trang phục sẫm màu ôm lấy vóc dáng vạm vỡ, vai rộng lưng dày, mỗi bước đi đều mang theo luồng gió nóng hừng hực của kẻ luyện võ.
Lục Tấn Khôn khen ngợi thẳng thắn, Lục Hoan Ca trong lòng vui như mở hội, nhưng ngoài mặt lại nũng nịu vặn hỏi: “Chỉ có hôm nay mới đẹp thôi sao?”
Lục Tấn Khôn vội sửa lời: “Lúc nào cũng đẹp, hôm nay đặc biệt đẹp hơn.”
Trưởng huynh Lục Tấn Càn đang đứng đợi ở trong sân.
Lục Tấn Càn có nét giống mẫu thân, sở hữu một gương mặt thanh tú quý phái như ngọc, khoác lên mình y phục sang trọng, đứng ở đó hiên ngang như một cây tùng xanh.
“Khuê tú kinh đô nhiều như đàn cá qua sông, nhưng có mấy ai sánh được với dung mạo của Hoan nhi nhà ta? E là tiên nữ chín tầng mây cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hai huynh đệ vừa đi vừa không ngớt lời khen ngợi, lúc vô tình đi ngang qua gian viện cũ của Lục Vị Ngâm, Lục Hoan Ca bỗng thở dài một tiếng: “Chẳng biết tỷ tỷ ở Hầu phủ thế nào rồi, người Tiêu gia có bạc đãi tỷ ấy không nữa.”
Hầu phủ gia quy nghiêm ngặt, rất khó dò hỏi tin tức, nàng ta chỉ biết Lục Vị Ngâm lúc vào phủ phải bước qua chậu than, ngoài ra những chuyện khác đều mù tịt.
Nhắc tới Lục Vị Ngâm, sắc mặt Lục Tấn Khôn lập tức sầm xuống: “Cái đồ vô ơn bạc nghĩa đó, nôn nóng muốn làm tiểu thư Hầu phủ đến thế cơ mà, nói đi là đi ngay, đến một tiếng chào hỏi cũng chẳng thèm nói với chúng ta. Cho dù có bị hành hạ đến chết thì cũng là do nàng ta tự chuốc lấy, muội còn bận tâm đến nàng ta làm gì?”
Lục Tấn Càn cũng lạnh mặt đi.
Lục Hoan Ca lộ ra vẻ mặt buồn bã: “Dù nói thế nào đi nữa, tỷ ấy vẫn là máu mủ ruột rà của chúng ta. Cho dù tỷ ấy có tham đồ phú quý, tới Hầu phủ rồi chưa từng quay về thăm chúng ta lấy một lần, nhưng muội tin chắc rằng trong lòng tỷ ấy vẫn luôn nhớ đến chúng ta.”
“Muội đấy, chính vì quá lương thiện nên mới luôn bị nàng ta bắt nạt.”
Nhìn dáng vẻ đơn thuần, tốt bụng của muội muội, giọng điệu Lục Tấn Khôn không tự chủ được mà dịu lại.
Ánh mắt Lục Tấn Càn lạnh băng, lời nói ra lại càng giống như tảng băng tích tụ suốt cả mùa đông.
“Nàng ta đã chọn đi theo người đàn bà kia tới Hầu phủ thì không còn là người của Lục gia chúng ta nữa. Sống tốt hay xấu, sống hay chết đều chẳng liên quan gì đến chúng ta. Muội cũng đừng gọi nàng ta là tỷ tỷ nữa, tránh để người ngoài lại nói chúng ta cố tình bấu víu quan hệ với Hầu phủ.”
Lục Hoan Ca ngập ngừng muốn nói lại thôi, ngoài mặt giả vờ như vô cùng cam chịu, gật đầu bảo: “Muội biết rồi.”
Thực chất trong lòng nàng ta đã sớm mở cờ trong bụng. Nàng ta muốn chính là hiệu quả này, để Lục Vị Ngâm bị cha và các ca ca hoàn toàn chán ghét, ruồng bỏ. Có như vậy, đợi đến khi Tướng quân phủ hiển hách vinh hoa, nàng ta mới có thể vui vẻ, tự tại mà giẫm đạp lên đầu Lục Vị Ngâm mà không vướng bận chút gì.
Ở một bên khác, Lục Vị Ngâm và Tiêu Bắc Diên đã bước lên xe ngựa của Tần gia.
Xe ngựa của phủ Thái phó vô cùng xa hoa rộng rãi, dù ngồi ba người cũng không hề cảm thấy chật chội.
Tần Kiến Vi ăn vận mộc mạc thanh nhã, trên mái tóc đen nhánh chỉ cài vài hạt ngọc trai, càng làm nổi bật làn da trắng ngần như tuyết, toát lên vẻ đẹp tự nhiên không chút son phấn cầu kỳ.
Tiêu Bắc Diên tính tình hoạt bát, suốt dọc đường cứ líu lo không ngớt, Tần Kiến Vi vốn thân thiết với nàng ấy, trong ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều của một người tỷ tỷ lớn.
Lục Vị Ngâm ít lời, thỉnh thoảng mới góp vào vài câu, Tần Kiến Vi thấy Tiêu Bắc Diên và nàng chung sống hòa hợp, nụ cười trên môi cũng chân thành hơn đôi chút.
Kiếp trước, Lục Vị Ngâm chưa từng gặp Tần Kiến Vi, chỉ biết Thái tử từng muốn nạp nàng ấy làm trắc phi, nhưng không rõ vì nguyên nhân gì mà không thành.
Không lâu trước khi nàng bị Thái tử bắn chết, Tần Thái phó đã cáo lão hồi hương, con cháu trong nhà cũng lần lượt từ quan, cả gia tộc lớn đều rời khỏi kinh đô, bặt vô âm tín.
Đến Lạn Trai, ba người bước xuống xe.
Tòa lầu ba tầng sừng sững bên bờ hồ Quỳnh Châu, rường chạm cột vẽ, mái cong vút như cánh chim bay.
Hai hàng bia đá bạch ngọc bắt đầu từ trước cổng, men theo con đường chính uốn lượn ôm lấy hai bên rồi kéo dài vào tận bên trong. Những gì khắc trên bia đều là những câu thơ hay, tác phẩm tuyệt mỹ xuất hiện trong các buổi thi hội từ trước đến nay, học tử khắp thiên hạ đều lấy việc được lưu danh khắc thơ tại đây làm vinh dự tột cùng.
Trên một tấm bia đá trong số đó, có khắc bài "Thái Bình Vịnh" của Tần Kiến Vi.
Lúc này thi hội đã bắt đầu, bên trong tòa lầu náo nhiệt, tiếng người xôn xao.
Tiêu Nam Hoài và Tiêu Tây Đường cưỡi ngựa đến trước, đang đứng đợi ở cửa lớn.
Mấy người chào hỏi nhau xong, Tiêu Tây Đường đối xử với Tần Kiến Vi vô cùng khách khí, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy Lục Vị Ngâm, hắn theo bản năng không muốn tỏ ra thân thiện, lại sợ nếu thái độ quá gay gắt sẽ khiến người ngoài chê cười Hầu phủ, thế là dứt khoát ngó lơ nàng luôn.
Giai nhân của Lạn Trai dẫn đoàn người đi lên lầu.
Lục Vị Ngâm vừa bước lên bậc thềm cuối cùng, bỗng nhiên tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, những tiếng reo hò khen ngợi nồng nhiệt tựa sóng triều, đợt sau cao hơn đợt trước.
Băng qua hành lang tranh vẽ rặng trúc, giữa đám đông chen chúc nhộn nhịp, nàng lập tức nhìn thấy Lục Hoan Ca đang đứng ở chính giữa như được chúng tinh bủng nguyệt.
Đã là thi hội, tự nhiên phải chú trọng một chữ "nhã". Các công tử, tiểu thư có mặt ngày hôm nay, trang phục trang sức đều lấy thanh nhã làm chủ đạo, duy chỉ có Lục Hoan Ca là diện bộ váy đỏ rực rỡ, trang sức vàng ngọc lấp lánh đầy người, đẹp thì có đẹp thật, nhưng lại vô cùng lệch tông, không hợp thời thế.
Tiêu Bắc Diên nhíu mày: “Chẳng phải là thi hội sao, thế nào lại có người dẫn theo mỹ cơ trong nhà tới đây? Thật là không ra thể thống gì.”
Trong mắt Lục Vị Ngâm lướt qua một nụ cười chế giễu.
Lục Hoan Ca nếu biết có người nhận nhầm nàng ta thành cơ thiếp, e là sẽ tức đến mức hộc máu mất.
Nàng ra hiệu bằng mắt, Tiêm Tiêm liền tiến lên phía trước nói: “Đó là Tứ tiểu thư của Tướng quân phủ, Lục Hoan Ca.”
Tứ tiểu thư Tướng quân phủ, vậy chẳng phải là muội muội của Lục Vị Ngâm sao?
Ba huynh muội Tiêu gia cùng với Tần Kiến Vi đồng loạt nhìn về phía Lục Vị Ngâm, ngoại trừ vẻ châm chọc của Tiêu Tây Đường, ba người còn lại đều mang theo vài phần đồng cảm.
Sắc mặt Lục Vị Ngâm vẫn thản nhiên, không đưa ra bất kỳ lời bình luận nào.
Trong đám đông, Lục Hoan Ca là người đầu tiên nhìn thấy Tiêu Nam Hoài đang đi ở phía trước.
Máu huyết khắp tứ chi trong nháy mắt như bị rút cạn, giống như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt, đến cả ánh mắt cũng đông cứng lại.
Kiếp trước, Tiêu Nam Hoài dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt tấm thân của nàng ta, sau đó vứt bỏ như chiếc giày rách, cũng chính hắn là kẻ đã hiến kế gả nàng ta đến phương Bắc xa xôi, chịu đựng sự hành hạ của cả gia đình súc sinh kia, cuối cùng còn bị liên lụy đày vào Giáo Phường Ty.
Nếu nói nỗi khổ kiếp trước nàng ta phải gánh chịu tổng cộng là mười phần, thì bốn phần là do sự ghẻ lạnh của người trong Hầu phủ, sáu phần còn lại đều bắt nguồn từ gã Tiêu Nam Hoài - kẻ khẩu mật phúc kiếm, ngoài mặt làm người sau lưng làm quỷ này.
Cảm nhận được ánh mắt của nàng ta, Tiêu Nam Hoài nhìn sang, nhưng rất nhanh đã dời tầm mắt đi, tiếp tục trò chuyện với những công tử quen biết.
Ngay sau đó, Lục Hoan Ca nhìn thấy Lục Vị Ngâm.
Người của Hầu phủ sao lại dẫn Lục Vị Ngâm tới đây?
Nụ cười của Lục Hoan Ca hơi khựng lại, ngay sau đó khóe môi lại cong lên sâu hơn, nàng ta kiêu ngạo quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục đón nhận những lời tán dương của mọi người xung quanh.
Tới thì tới, cứ để Lục Vị Ngâm tận mắt chứng kiến cảnh nàng ta trở thành đệ nhất tài nữ kinh đô.
Hai huynh đệ Lục gia cũng nhìn thấy Lục Vị Ngâm, chỉ liếc qua một cái, bọn họ liền không hẹn mà gặp cùng dời mắt đi, gương mặt tràn đầy vẻ chán ghét, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu.
Tiêu Nam Hoài dẫn mấy đứa nhỏ đi chào hỏi một vòng, đồng thời giới thiệu Lục Vị Ngâm với mọi người.
Lục Vị Ngâm ứng xử vô cùng phóng khoáng, tự nhiên, nàng cố ý trang điểm nhẹ nhàng nhu hòa hơn, tạo cho người khác ấn tượng ban đầu là một thiếu nữ dịu dàng, thục đức.
Đương nhiên, ở những nơi đông đúc phức tạp thế này, khó tránh khỏi có kẻ đem chuyện mẫu thân nàng dắt theo con gái tái giá ra làm trò cười bàn tán xôn xao. Nhưng vì có người Tiêu gia đứng bên cạnh, bọn họ cũng chỉ dám thì thầm to nhỏ với nhau, nửa chữ cũng không dám ho he ra ngoài mặt.
Sau một hồi hàn huyên xã giao, nam nữ chia ra ngồi riêng hai bên.
Tiêu Nam Hoài là người thích tranh, được những người cùng sở thích mời lên tầng hai thưởng tranh.
Một vị tiểu thư cài chiếc trâm bạc hình cành trúc vừa phe phẩy quạt tròn vừa bước tới, trên chiếc quạt vẽ một khóm trúc đen, thần vận phong cốt vô cùng xuất sắc.
Lục Vị Ngâm bưng chén trà lên nhấp một ngụm, mắt hơi rủ xuống.
Tiêu Bắc Diên hạ thấp giọng giới thiệu: “Vị này là đích thứ nữ Văn Oánh của nhà Lễ bộ Thượng thư Văn đại nhân, cực kỳ giỏi vẽ tranh.”
“Hóa ra đây là Văn tiểu thư.”
Vị Văn tiểu thư này chính là đệ nhất tài nữ kinh đô ở kiếp trước.
Văn Oánh đi tới trước bàn của Tần Kiến Vi, sau khi hai người hành lễ với nhau xong, Văn Oánh cất giọng dịu dàng, đầy vẻ quan tâm: “Tần tỷ tỷ chịu tang mẫu thân, cả một năm trời chưa từng bước chân ra khỏi phủ, muội cứ ngỡ tỷ tỷ sẽ không tới chứ.”
Nếu nghe kỹ, trong lời nói ấy còn ẩn chứa một tia vui sướng khi người khác gặp họa vô cùng kín kẽ.
Thật không ngờ Tần Kiến Vi lại tới, lần này chắc chắn có kịch hay để xem rồi.
Nàng ấy quả thực không nhìn ra được vị Lục tiểu thư này lại là một người có tài học xuất chúng đến thế.
Vừa dứt lời, bầu không khí bỗng nhiên lại trở nên náo nhiệt hẳn lên, hóa ra là gia nhân của Lạn Trai đang nâng một tấm lụa mỏng đi ra, treo lên chiếc giá gỗ dùng để trưng bày.
Chữ viết trên tấm lụa ấy chính là bài thơ thất ngôn đang được mọi người hết lời ca tụng kia, đợi sau khi thi hội hôm nay kết thúc sẽ được khắc lên tấm bia đá dưới lầu.
Tần Kiến Vi liếc mắt nhìn qua một lượt, sắc mặt lập tức đại biến, nàng ấy đột ngột đứng phắt dậy, suýt chút nữa đã làm lật úp chiếc bàn trà trước mặt.
Chén trà lăn lóc rơi xuống đất, Tiêu Bắc Diên khó hiểu nhìn sang: “Tần tỷ tỷ?”
Vành mắt Tần Kiến Vi đỏ bừng, bước thẳng về phía Lục Hoan Ca đang đứng cạnh giá trưng bày: “Đây là bài thơ do ngươi viết sao?”
Tần Kiến Vi vốn thân thiết với Tiêu Bắc Diên, kiếp trước Lục Hoan Ca sống ở Hầu phủ đương nhiên nhận ra nàng ấy, cũng biết nàng ấy là người vô cùng tài hoa.
Có ý gì đây, bị người khác cướp mất hào quang nên uất ức đến mức sắp khóc rồi sao?
Lục Hoan Ca khóe mắt chân chân mày không giấu nổi vẻ đắc ý: “Chính là ta viết, Tần tiểu thư—”
Chát!
Tần Kiến Vi vung tay lên tát thẳng một bạt tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

