Mộ Dung Thiên thu lại tinh thần đang đặt trên bức hình Uất kim hương về, lẽ nào người trong lều là nữ nhân?
Mạt Khắc quay lại nói với Mộ Dung Thiên:
- Đúng rồi, nếu không thì bọn ta đến đây làm gì?
Mộ Dung Thiên trợn mắt:
- Không thiệt chứ hả, nếu chúng ta cứ chờ như vậy, lỡ như nàng ta vẫn không ra ngoài thì sao?
Lúc này hắn nghĩ rằng trên mặt của nữ nhân kia nếu chỉ nạm vàng thôi vẫn chưa đủ, ít nhất cũng phải là nạm kim cương thì mới được, nếu không thì thật không đáng ngồi chờ thế này.
Mạt Y hơi xấu hổ, cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)