Mộ Dung Thiên suồng sã vỗ lên nhũ hoa đầy đặn của nàng một cái, rồi tươi cười nói:
- Yên tâm đi, nàng xem ta là hạng người như vậy sao?
Mâu Cơ chăm chú nhìn kỹ khuôn mặt hắn một lát, sau đó rất nghiêm mặt nói:
- Giống, nhìn thế nào cũng giống loại người như vậy.
Đám người Lộ Thiến và Lạc Na, Lệ Toa nghe vậy thì đều che miệng cười trộm. Trên thực tế, các nàng cũng rất đồng ý với lời nói của Mâu Cơ, chỉ là lúc bình thường thì không dám nói ra mà thôi.
Mộ Dung Thiên trợn mắt làm dữ:
- Dám cả gan hoài nghi phu quân, đáng bị phạt nặng!
Sau khi ăn xong, Mộ Dung Thiên cảm thấy hơi buồn bực, nên hắn rời khỏi lều trại để đi dạo một vòng, tính xem thử trên Hải mao này còn có những ai nữa.
Lúc này hải dương không còn yên tĩnh như khi mới đến Côn Sa đảo nữa, mà thay vào đó là gió biển gào thét, thổi cho y phục và tóc tai của người ta bay phần phật. Sóng biển cũng dâng lên cuồn cuộn, từng đợt từng đợt đánh vào hai bên sườn của Hải mao rồi ầm ầm vỡ tan thành những bọt biển trắng xóa. Thế nhưng bao nhiêu người đang ở trên lưng Hải mao vẫn an nhiên tự tại, chuyện trò vui vẻ mà chẳng thèm để ý gì đến cơn phẫn nộ của đại dương. Sở dĩ họ không sợ gì cả là vì thứ nhất, kích thước của Hải mao lớn kinh người, sóng gió cỡ này chỉ giống như một bữa điểm tâm, mà không thể làm nó suy suyển một mảy may nào, và nó vẫn vững vàng như trên đất bằng vậy thôi. Thứ hai, càng đến gần Vong hồn đảo Á Đặc Lan Đế Tư thì khí hậu càng ác liệt hơn. Những người đã từng tham gia hải liệt đã quá quen với những cảnh này, nên họ không thấy gì lạ cả.
- Đan Ni Tư tiên sinh! Đan Ni Tư tiên sinh!
Mộ Dung Thiên bỗng nghe có tiếng ai đó đang gọi mình, trong lòng thầm cảm thấy kỳ quái. Giọng nói này có phần hơi quen thuộc, khi hắn quay đầu nhìn lại thì thấy được hai người, một béo một gầy với đôi tai thật to đang đứng từ xa vẫy vẫy về phía mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)