Mộ Dung Thiên ngây ngốc trả lời:
- Nốt.....
Sau đó hắn chợt phát hiện ra là mình quá ngu ngốc, nên vội vàng ho khan hai tiếng, rồi sửa lại:
- Không, ta không thấy gì hết. Ta chỉ muốn nói ngươi là một nữ tử rất có cốt khí.
Lời nói của hắn có vẻ không ăn nhập vào đâu, và chính bản thân hắn cũng không biết phải giải quyết tình huống trước mắt ra sao cho tốt nữa.
Tia hy vọng cuối cùng của Long nữ bị nghiền nát, thế là nàng òa lên khóc thật lớn.
Mộ Dung Thiên nhất thời luống cuống tay chân, vội bước đến bên cạnh nàng, đồng thời cũng móc ra bao giải dược từ trong túi, đưa sang cho nàng rồi lúng túng nói:
- Ta chịu thua, Mâu Cơ tiểu thư, ngươi thắng rồi!
Việc đã đến nước này, dù hắn có vô sỉ nữa thì cũng không thể nhân lúc cháy nhà mà hôi của được.
Mâu Cơ cầm lấy túi giải dược trong tay hắn, bàn tay nàng vừa buông ra thì mảnh vải trên ngực lại rơi xuống. Khoảng cách giữa hai người gần thế này nên đôi gò bồng đảo của nàng lại càng đặc biệt lớn hơn, so với các tác phẩm nghệ thuật khỏa thân thì còn kích thích thần kinh người ta hơn rất nhiều. Do đó mà máu mũi của Mộ Dung Thiên nhanh chóng phọt ra mà không có cách nào cầm lại được.
Mâu Cơ vừa xấu hổ vừa tức giận đến gần chết, nàng vừa khóc vừa hung hăng tát cho hắn một cái rồi nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)