Mộ Dung Thiên vẫn sử dụng sở trường của mình là linh lực vũ khí, xuất ra một thanh Hỏa chùy và giáng thẳng về phía chiếc đầu rồng đang lao tới.
- Rầm!
Dưới sự va chạm của hai luồng linh lực giống như thực chất này, Hỏa chùy của Mộ Dung Thiên bị vỡ vụn, nhưng hai chiếc đầu rồng chỉ hơi khựng lại một chút rồi lại tiếp tục lao về phía trước. Chiêu này gọi là “Kinh long phách ngạn”, oai lực có thể đánh tan vàng nát đá. Cho dù linh lực vũ khí của Mộ Dung Thiên được tổ hợp bởi một loại nguyên tố có độ đặc dày nhất thiên hạ, song nó vẫn không thể chống lại nổi.
Mộ Dung Thiên sớm đã đoán được kết quả này, nên hắn lập tức nhảy lùi lại phía sau.
Mâu Cơ cũng không ngốc, nàng thoáng hơi do dự một chút. Chẳng lẽ hắn muốn dụ mình đến sát rìa sân đấu, sau đó sẽ cấp tốc nhảy tránh, rồi mới từ sau lưng mà đánh tới, khiến cho mình văng ra ngoài vòng đấu hay sao? Tuy nghĩ vậy, nhưng Mâu Cơ cũng nhanh chóng gạt bỏ điều lo lắng đó, bởi vì nàng rất có tự tin đối với khinh thân thuật và đấu khí của mình, chí ít thì cũng sẽ không bại dưới tay tên quỷ mặt đen này.
Trên hai tay của Mộ Dung Thiên cầm hai thanh Hỏa kiếm, hắn chém thẳng về phía chiếc đầu hoàng kim long trên tay Long nữ.
Mâu Cơ thấy thế thì trong lòng mừng rỡ, tên quỷ mặt đen này đúng là ngu ngốc mà, đã biết rõ là lấy trứng chọi đá mà hắn vẫn làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Nếu như hắn nhảy tránh thì ít ra cũng sẽ còn một phần cơ hội. Thế rồi, đầu rồng trong tay nàng vẫn tiếp tục đánh tới, nàng không dám đánh vào ngực hắn, vì muốn tránh cho hắn khỏi bị trọng thương.
Trên miệng Mộ Dung Thiên hé ra một nụ cười gian xảo, trong lúc Hỏa kiếm đang liều mạng đánh tới đầu rồng thì lập tức chuyển biến và hóa thành một chiếc Hỏa tiên (roi lửa), cuốn lấy cổ tay của Mâu Cơ, dùng hết sức mà kéo thật mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)