- U, u...….
Tiếng còi tàu vang lên báo hiệu sắp tới nơi. Hàng loạt đảo nhỏ hiện lên xa xa phía chân trời. Những tia nắng hoàng hôn còn sót lại phủ lên vô số hòn đảo lớn nhỏ, trông giống như những thỏi vàng được chạm trỗ lấp lánh vậy. Đây chính là cảnh đẹp của đảo quốc Tát La. Nếu không phải bị bức chạy đến đây mà là đi du ngoạn ngắm cảnh thì chuyến đi này quả thật sẽ là một chuyến lữ trình kỳ thú.
Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Thiên vượt biển để rời khỏi Thần Phong đại lục, thuyền nơi đây thật kỳ lạ, không có cánh quạt, không có động cơ, không có buồm, và cũng không có việc chuẩn bị mọi thứ nhu yếu phẩm như các đội thuyền ở Địa cầu. Chính xác mà nói, đây không phải là thuyền, mà là một loại sinh vật kỳ dị gọi là Hải Mao. Giống sinh vật này to lớn phi thường, tựa như một hòn đảo nhỏ trôi nổi bềnh bồng vậy. Vỏ của nó cứng như mai rùa và đó cũng chính là boong tàu, chẳng qua so với mai rùa thì bằng phẳng hơn nhiều, đi lại ở trên đó như đi trên đất bằng vậy, hành khách không hề có cảm giác như đang ở trên biển chút nào.
Hải Mao không phải là một loại sinh vật hung hãn, thậm chí còn ôn thuận hơn cả mèo Ba Tư, chẳng bao giờ nổi giận. Nó được xưng là “Cự tích trên biển”, giống sinh vật này cùng với loài Cự Tích trên lục địa được nổi danh là phương tiện chuyên chở tiện lợi nhất. Các chuyến mậu dịch giữa hai bờ hải lục có thể phát đạt như vậy, công lao của Hải Mao đương nhiên là rất lớn.
Ngoài bản thân Hải Mao ra, bơi xung quanh còn vài chục đầu hải thú như tiểu kình ngư (cá voi nhỏ) hỗ trợ, dưới sự điều khiển của các tuần thú sư, chúng theo gió vượt sóng di chuyển về hướng bờ bên kia, tốc độ còn nhanh hơn du thuyền của Địa cầu rất nhiều. Chỉ mất gần tám ngày tám đêm thì đã đến được trung tâm của Đạt Lạp nội hải là Tát La.
Mộ Dung Thiên nghe tiếng liền nhìn về phía phát ra âm thanh, lần đầu tiên hắn thấy được mỹ nhân ngư trong truyền thuyết, không, ở Thần Phong đại lục phải gọi là Hải nhân trong ngư tộc. Họ và các mỹ nhân ngư chẳng khác nhau chút nào, đầu người thân cá, diện mạo hầu hết đều khá đẹp, dáng người uyển chuyển, lộ bờ vai mượt mà mềm mại. Hai cánh tay như ngó sen, trước ngực là hai trái đào tiên, không có mặc áo ngoài, chỉ có một ít dây chuyền hạt sen nửa che nửa đậy chỗ kín của nữ nhân, còn mái tóc dài xổ tung cũng có chút tác dụng che đậy, trông rất gợi cảm. Rốt cuộc tên sắc lang cũng thấy rất kích thích, điều đó làm cho hắn tự cảm thấy bản thân thật không chính đáng. Phải rồi, những mỹ nhân ngư này làm sao giao phối nhỉ? Mộ Dung Thiên mang theo nghi vấn đi vòng quanh và không ngừng ngắm nghía từ trên xuống dưới những thiếu nữ mỹ nhân ngư ra đón tiếp kia, cuối cùng chỉ phát hiện họ ai nấy cũng có một cái đuôi cá thật dài, không có “vườn hoa” thần bí. Mộ Dung Thiên nghĩ mãi không ra, nhưng thấy những chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn và đôi môi gợi cảm, hắn nghĩ không lẽ thật phải tiến nhập vào từ nơi đó hay sao? Nghĩ đến tình cảnh được nàng mỹ nhân ngư với chiếc đuôi cá mềm mại kia phục vụ những việc không thích hợp với nhi đồng, Mộ Dung Thiên kiềm lòng không được mà đã cảm thấy miệng khô lưỡi nóng.
Hải nhân tộc không thể sinh sống xa nguồn nước, bởi vậy nên từ trước tới giờ, ba người Lộ Thiến, Lệ Toa và Lạc Na cũng chưa từng gặp qua. Lệ Toa hiếu kỳ quan xét khắp người họ rồi hỏi:
- La Địch tiên sinh, bọn họ trông thật kỳ quái nhỉ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

