Lúc này, con Tật Phong đang nằm trong lòng Lộ Thiến liền sủa lên inh ỏi, tiếp theo đó liền có một người toàn thân mặc hắc y từ trong rừng rậm chậm rãi đi ra.
- Lão bằng hữu, đã lâu không gặp, ha ha ha!
Âm thanh đầy hàn khí, tiếng cười lạnh lẽo, tất cả đều khiến người ta bực bội khó chịu. Lộ Thiến vừa nhìn thấy người này, thì thân hình nhỏ bé nhất thời run lên - đây chính là tác dụng phụ được lưu lại của U Minh đồng vậy.
Đôi đồng tử của Mộ Dung Thiên chợt co rút lại, hắn rít lên:
- Mông Na Lâm?
Khuôn mặt như xác chết, một nửa lộ xương trắng, so với một cái khô lâu còn xấu xí ghê tởm hơn nhiều, nhưng Mộ Dung Thiên vẫn nhận ra được, chỉ là hắn không hiểu, chẳng phải Mông Na Lâm đã bị trọng thương, Hắc Ám đấu khí cơ hồ bị hủy toàn bộ và đã mất đi năng lực hành động, thậm chí còn yếu hơn một người dân bình thường hay sao? Tại sao gã lại có thể xuất hiện ở đây? Hơn nữa, nhìn sức hủ thực từ luồng chất nhờn khi nãy, xem ra đấu khí của gã đã được khôi phục rất nhiều, chuyện này rốt cuộc là sao đây? Mộ Dung Thiên vô cùng nghi hoặc, nhưng hắn không có thời gian để nghĩ nhiều, bởi vì phiền phức lớn đã đến rồi.
- Vừa khéo ta lại là tổng chỉ huy của Âu Đa Mỗ thành, là nơi gần với nội hải Đạt Lạp nhất. Lão bằng hữu muốn đi xa, tất nhiên ta phải đưa tiễn chứ! Nếu không thì chẳng phải là rất thất lễ sao?
Trong lời nói của Mông Na Lâm, quả thật nó có mang theo sự lưu luyến khi chia tay giữa bằng hữu với nhau, nhưng chỉ tiếc ánh mắt của gã lại hằn lên nét oán độc. Đối với kẻ thù đã hại gã sống không bằng chết này, không thời khắc nào là Mông Na Lâm không muốn bằm xương chẻ thịt hắn ra, nhưng vào lúc này đây, khi cơ hội đã đến trước mắt thì trái lại gã lại có phần cảm thấy rất ung dung thoải mái.
Cuối cùng Mộ Dung Thiên cũng thu hồi lại ánh mắt từ trên khuôn mặt Lăng Đế Tư và chuyển sang trên người Mông Na Lâm, trong lòng thầm tính toán nhanh chóng. Lạc Na, Lệ Toa hai người có biến dị linh lực rất mạnh, hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người, nhưng chẳng qua kinh nghiệm chiến đấu quá ít. Tốc độ tạo nguyên tố khôi lỗi của Lộ Thiến khẳng định là không bằng tốc độ phá hủy của đối phương, lại còn có mười hai người trong Tử thần truy sát đoàn, chắc chắn thực lực cũng không tầm thường, lại cộng thêm Mông Na Lâm không hiểu vì sao lại đã khôi phục đấu khí được ít nhất là bốn năm thành, rồi còn có cả Lăng Đế Tư đáng sợ không thua gì Mông Na Lâm khi đấu khí của gã còn chưa bị hủy, e rằng phần thắng không được mấy lạc quan. Sau lưng là vách núi, bên dưới là biển rộng mênh mông, nếu bên dưới có đá ngầm, một khi bị rơi xuống thì sẽ chết chắc. Nếu muốn chạy trốn theo đường khác thì chỉ có cách toàn lực thi triển khinh công, một mình mình cũng không có bốn phần mười khả năng thành công, còn Lộ Thiến, Lạc Na và Lệ Toa hẳn là phải chết. Đương nhiên Mộ Dung Thiên tuyệt đối không thể bỏ họ lại mà chạy được.
Dù Mộ Dung Thiên gian trá như hồ ly thì lúc này cũng không nghĩ ra biện pháp nào, dù liều mạng chạy trốn, hay dùng các loại ám chiêu đùa bỡn với tử thần cũng đều không xong. Trong lòng hắn lo lắng tới cực điểm, mồ hôi lạnh tuôn ra xối xả. Hắn rất muốn tự trấn tỉnh bản thân, không để Mông Na Lâm nhận ra nhưng lại không cách nào làm được. Không ngờ đã tới gần nội hải Đạt Lạp, nhìn thấy hải cảng xa xa mà lại thất bại ngay trong gang tấc, chạm trán với đại cừu nhân bất cộng đái thiên này. Mộ Dung Thiên rầu rĩ muốn phát điên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

