Khi Bố Luân Đặc đứng yên trên đài cao của sân huấn luyện, thì lúc đó bao nhiêu sự bàn tán xôn xao của các học viên mới được lắng xuống.
Bố Luân Đặc khẽ hắng giọng, rồi sau đó thanh âm trầm thấp của ông ta mới vang lên thông qua thuật khuếch tán âm thanh, từng tiếng rất rõ ràng lọt vào tai mọi người:
- Ta còn có một tin tốt muốn nói cho các ngươi nghe. Những bậc cao tầng của đế quốc đã đi xin cứu viện của những quốc gia gần chúng ta nhất, như là Cát Tốt Nhĩ Thú nhân đế quốc, Đạt Lâm Đa Ty đế quốc, Huyễn Tinh đế quốc và hơn mười quốc gia khác, hơn nữa cũng đã được đáp ứng. Viện quân hiện đang được tổ chức cấp tốc, họ sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để đến đây tiếp viện cho chúng ta. Điều mà chúng ta cần phải làm là ra sức ngăn cản địch nhân ở ngoài chiến điểm trước khi viện quân tới.
Đây quả thật là một tin tức khiến lòng người phấn chấn. Cát Tố Nhĩ Thú nhân đế quốc, Đạt Lâm Đa Ty đế quốc, Huyễn Tinh đế quốc, vv....đều là các nước láng giềng với Lam Nguyệt, là hậu phương của chiến tuyến đang bị vây đánh. Nếu như đế quốc mạnh nhất tại Trung bộ là Lam Nguyệt bị diệt vong, vậy thì lúc đó con đường tiến quân của liên quân Tây Bắc sẽ không còn trở ngại gì, mục tiêu kế tiếp khẳng định là bọn họ. Rõ ràng quan hệ giữa bọn họ đúng là môi hở răng lạnh chứ chẳng sai. Đây giống như là một trận thế chiến ở Thần Phong đại lục vậy, những quốc gia khác đều bị cơn chiến hỏa lôi kéo vào cuộc, không ai có thể chỉ biết lo cho bản thân mà đặt mình ngoài cuộc được.
Mặc dù đây là cuộc nội chiến đầu tiên, nhưng người có chút kiến thức cũng có thể nhận ra, với tầm quan trọng của tuyến phòng ngự Lam Nguyệt đế quốc tại Trung Bộ, viện trợ có được cũng là nhiều nhất. Với cuộc chiến trước mắt, cả kẻ xâm lược và người bảo vệ đất nước đều phải chạy đua với thời gian. Nếu như liên quân Tây Bắc có thể vượt qua chiến tuyến này và nhổ đi cái đinh trong mắt là Lam Nguyệt trước khi viện quân của họ tới nơi, hoặc giả có thể công chiếm một thành thị có lực phòng ngự lớn nhất làm cứ điểm, rồi từng bước chiếm đoạt các quốc gia khác thì mộng tưởng của họ sẽ có thể đạt được. Bằng không, nếu để cho viện quân của đối phương tới nơi, nói không chừng họ sẽ bị đẩy lùi trở về Tây Bắc, từ nay về sau sẽ khó có được cơ hội lần thứ hai. Dù sao thì việc vượt qua An Tác Tố Á đại dương để tập kích đối phương là một vấn đề rất khó khăn, vì việc điều phối quân hậu viện rất trắc trở. Chỉ cần quân đội của Lam Nguyệt bố trí ổn thỏa một phòng tuyến cường đại ở bờ bên này của An Tác Tố Á, vậy thì trên cơ bản, quân Tây Bắc sẽ không thể thành công được. Bề ngoài của liên quân Tây Bắc do Mạch Gia đế quốc đứng đầu thì oai phong bát diện, thế như chẻ tre không gì ngăn được, lần lượt đánh chiếm từng thành thị một, nhưng hạn chế lớn nhất và cũng là nhân tố bất lợi nhất của chúng chính là xâm lược vượt đại dương. Đây cũng chính là lý do tại sao họ phải xuất kỳ bất ý đánh lén điên cuồng như vậy. Trận chiến này, hươu chết về tay ai, đến giờ vẫn chưa thể đoán trước được.
Đó là những gì mà Mộ Dung Thiên đã suy đoán ra. Quê hương tại Địa cầu của hắn đã trải qua trên dưới năm ngàn năm chinh chiến, mang tới cho hắn tri thức quân sự siêu việt hơn hẳn những người khác trên Thần Phong đại lục này, mà phán đoán của hắn cũng rất chuẩn xác và cay độc, quả thật là nhất châm kiến huyết. [1]Sau khi công bố tin tức về viện quân, khuôn mặt của Bố Luân Đặc liền trở lại vẻ nghiêm túc:
- Ta biết đại đa số các người chưa từng giết qua ma thú, chứ đừng nói tới là giết người. Nhưng ta phải cảnh báo trước một câu: nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân mình! Đó chính là lời giáo huấn quý giá nhất của ta sau bao phen xuất sinh nhập tử. Các ngươi hiểu rõ những lời này chứ?
Mọi người cùng hô vang:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
