- Cái gì?
Mộ Dung Thiên kinh ngạc đến ngây người. Tin tức này đến quá đột ngột, hắn còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, mà thời gian lại quá gấp.
Bố Luân Đặc gượng cười, nói:
- Ta hiểu được tâm tình của ngươi, nhưng ta cũng vừa mới nhận được thông báo của công hội mà thôi. La Địch, ngươi hẳn cũng biết, hiện nay đế quốc đang ở trong thời điểm cực kỳ biến động, mọi công dân đều phải phục tùng mệnh lệnh và sự điều phối của quốc gia vô điều kiện, kể cả những người trong học viện chúng ta. Ngoài tính khiêu chiến ra thì đây cũng là một cơ hội tốt để rèn luyện!
Bố Luân Đặc thở dài, thật ra ông ta rất muốn nói thêm một câu: “Nếu như có thể sống sót.” Nhưng chẳng qua ông ta sợ sẽ đả kích niềm tin của Mộ Dung Thiên. Đối với những học viên chưa từng trải qua kinh nghiệm thực tế như hắn, nếu muốn một bước lên trời, đột nhiên bị phái đi ứng chiến, phải chiến đấu lại với đồng loại còn gian ác hung tàn hơn cả ma thú thì quả là quá miễn cưỡng. Tuy nhiên, Bố Luân Đặc cũng hiểu rõ là quốc gia đang thiếu thốn nhân tài, nên họ phải bất đắc dĩ lắm mới làm vậy. Hiện có rất nhiều tinh anh lớn nhỏ của học viện cũng đều được phái đi tòng quân.
Mộ Dung Thiên lắp bắp hỏi:
Ông ta sợ Mộ Dung Thiên là loại nghé con không sợ cọp, chỉ lo đến khi đó hắn hành động nông nổi thì sẽ gặp phải phiền toái, cho nên mới dặn dò như vậy.
Nghe được có tiền bối tương trợ, Mộ Dung Thiên mới thở phào một hơi nhẹ nhỏm. Kỳ thật, khi phải tùy tiện tiếp nhận cái chức vụ này, trong lòng hắn cảm thấy rất mông lung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
