Vả lại, chiêu thức của Mộ Dung Thiên quả thật là quá dâm tiện, tỷ như việc cây băng chùy của hắn cứ luôn luôn bám sát hai quả tuyết lê của nàng. Tính cách của Mai Thụy Địch Tư tuy khác thường và cũng có chút giống nam tử, nhưng dù sao thì nàng cũng là một nữ nhân và đồi ngực chính là sự kiêu ngạo của nữ tính, chỉ cần một chùy giáng xuống thì e rằng chúng cũng sẽ trở thành bằng phẳng như sàn đài vậy, ngay cả thần quan [2] sợ rằng cũng không trị liệu được, lúc đó dù nàng không muốn khóc thì cũng không được.
Mặt trên thì coi như là được tính toán kỹ lưỡng, với sự công kích lăng lệ của nàng có thể khiến cho đối thủ thổ huyết, bức cho hắn để lộ ra sơ hở; ngay lúc ấy, La Địch liền biến đấu khí thành một thanh băng côn dài để công kích hạ âm của nàng. Kết quả, Mai Thụy Địch Tư không còn khả năng tấn công điên cuồng mà không để ý tới phòng ngự được nữa, toàn bộ tinh lực của nàng không thể dồn hết vào việc tấn công như trước, bởi vì địa phương ấy là nơi yếu hại nhất của nữ nhân, dù phòng thủ mạnh đến cỡ nào thì cũng vô ích. Nếu lỡ băng côn thành công xâm nhập mục tiêu, vậy thì trận chiến này sẽ biến thành một trường bạo dâm trực tiếp. Mai Thụy Địch Tư quả rất hối hận vì đã xem thường trình độ hạ lưu của Mộ Dung Thiên, nếu không thì nàng đã chế tạo trước một bộ nội y bằng kim thuộc rồi.
Hầu như các nữ học viên ở dưới đài đều mắng thầm trong lòng: "Cầm thú." Trái lại, những nam học viên thấy Mộ Dung Thiên làm vẻ vang cho "giống nòi" thì đều rất cao hứng, trong lòng ai nấy cũng đều khoái chí. Thật là tuyệt diệu, không ngờ lại còn có phương pháp phá giải cao minh đến như thế. Đặc biệt là những người đã từng bị Mai Thụy Địch Tư dùng bạo lực đánh bại lúc trước, tâm linh của họ đã bị tổn thương rất lớn, giờ đây chỉ hận là không được hét thật to những câu như là: "Cưỡng gian ả, cưỡng gian ả đi. Bạn học La Địch, bọn ta ủng hộ ngươi vô điều kiện!"
Khiết Tây Tạp cũng vì làm bạn cùng phòng với tên sắc lang mà cảm thấy xấu hổ lây, nàng lo lắng không biết lúc hắn hạ đài thì mình có nên giả bộ không quen biết hắn hay không. Còn Bích Dạ thì cả khuôn mặt cũng nóng rần lên, nàng so với Mai Thụy Địch Tư thì còn bất hạnh hơn, bởi vì ngày hôm qua nàng bị Mộ Dung Thiên gọi đến bồi luyện, và cũng chính những đòn tấn công ấy đã nhắm vào bộ vị khiến nàng phải ngượng ngùng xấu hổ; chẳng những thế, hai người còn phải luyện suốt gần một ngày, mà hắn lại còn gọi nó là siêu cường bí kỹ nữa chứ. Những chiêu thức đó tuy vô lại đến cực điểm, nhưng lại rất hữu hiệu. Vì đại kế phục thù cho muội muội, Bích Dạ không thể nề hà được, nàng chỉ đành trân mình chịu đựng để cho tên sắc lang tùy ý làm xằng bậy một phen, nhường cho hắn được đắc ý vì báo được cái thù bị nàng "dợt" cho hơn mười ngày gian khổ.
Còn Khải Sắt Lâm thì hoàn toàn cảm thấy hồ đồ, bởi vì chỉ có người thiện lương và giàu lòng chính nghĩa thì mới đi thu nhận một người không có chức nghiệp vô điều kiện, ngay cả những người tốt ở trên đại lục này cũng không dễ dàng làm được việc đó, bất cứ ai cũng không ngoại lệ. Thế nhưng con người tà ác vô sỉ như hắn thì lại không thèm đếm xỉa đến luân lý đạo đức, tất cả đều đem chà đạp dưới chân hết. Lại thêm việc Lộ Thiến vốn là một người không có chức nghiệp gì, vậy sao lại có thể trở thành một Nghĩ Linh sứ quá mạnh như thế? Hai người Khải Sắt Lâm và Bích Dạ suy nghĩ mãi cho đến bây giờ mà vẫn chưa minh bạch được điểm đó. Nàng chỉ nhớ hôm đầu tiên gặp được trắc thí sư, người đã làm trắc nghiệm cho Lộ Thiến, và ông ta đã từng nói sơ qua về việc này, đó là Nghĩ Linh sứ rất hiếm thấy, vì nó đòi hỏi các loại tố chất cần thiết cho các chức nghiệp khác nhau đều phải ở mức đồng đều, không chênh lệch bao nhiêu thì mới được. Nhưng bất luận thế nào cũng tốt, nếu là người có quan hệ với gã La Địch quỷ dị kia thì hầu như người đó cũng sẽ trở nên quỷ dị giống vậy thôi.
Trên khán đài, trong số những cường giả đang quan chiến, có kẻ thì gật gù tán thưởng, có người thì lắc đầu than thở, vv....Họ đều là những người "biết hàng", nhìn thấy rõ ưu và khuyết điểm của Mộ Dung Thiên. Hắn biết dùng nhược điểm của đối thủ rất chuẩn xác, đồng thời cũng dùng linh lực yếu kém của bản thân mà hóa giải các thế công sắc bén của đối phương, hết lần này tới lần khác vượt qua được nguy hiểm. Chỉ nội điểm ấy thôi thì ai cũng phải thừa nhận là hắn có bản lĩnh, tuy nhiên, chiêu số quá hạ lưu, quả là không có phong độ chút nào. Đạo đức là thước đo nhân phẩm của mỗi một cá nhân, vì thế mà ai nấy cũng đều thấy rõ hắn thật sự quá vô sỉ, nhưng ngược lại thì tính linh hoạt của hắn thật quá ư xảo diệu; hơn nữa, khi chiến đấu với ma thú, không một ai sẽ để ý ngươi dùng thủ đoạn gì, chỉ cần có thể chiến thắng được bọn chúng thì ngươi mới là anh hùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

