Thắng lợi đầy áp đảo của Mông Na Lâm đã gây nên một cơn chấn động rất lớn cho Mộ Dung Thiên, gã sắc lang ấy chợt phát hiện, con đường tiến vào tổng chung kết đầy hoan ca đã khiến bản thân hắn có chút kiêu ngạo và khinh địch; thế nhưng trận đấu đó đã như một đòn cảnh cáo, làm cho hắn hoàn toàn thức tỉnh. Hiện giờ hắn biết rõ giữa hai người còn có một khoảng cách khá lớn, Mông Na Lâm tựa như một ngọn núi cao hiểm trở, sừng sững đứng chắn trước mặt khiến cho những người leo núi dù chỉ thoáng nhìn thôi thì đã khiếp sợ rồi. Nếu như thật sự có thể gặp mặt trong vòng đấu của các học viên năm thứ năm, Mộ Dung Thiên nhận thấy phần thắng của mình thật là rất mong manh.
Bích Dạ biết thực lực đáng sợ của Mông Na Lâm, song, nàng không thể không dẫn Mộ Dung Thiên tới quan chiến để được mở mang kiến thức, bằng không, đợi đến lúc lâm trận, nếu Mộ Dung Thiên chưa được chuẩn bị tâm lý đầy đủ thì hắn nhất định sẽ bị thất bại. Tuy nhiên, giờ đây trông thấy sắc diện nhăn nhó và lo âu của hắn thì nàng lại lo lắng:
- La Địch tiên sinh, ngươi không sao chứ?
Mộ Dung Thiên lắc lắc đầu, tựa như muốn xua tan hình ảnh hắc ám đó khỏi trí óc:
- Không sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

