Nhìn thấy Mộ Dung Thiên bước từng bước đến trước mặt mình, Lăng Đế Tư càng lúc càng khẩn trương hơn, hô hấp cũng không được thông suốt, cả trái tim dường như cũng đang muốn nhảy ra ngoài. Sau đó, nàng đã quyết định làm một việc mà ngay cả mình cũng không tin được, đó là xoay người bước đi. Nàng chờ đợi lâu như thế, cốt yếu cũng chỉ là nóng lòng muốn biết được đáp án mà thôi. Thật ra, chỉ còn một khắc nữa là thân phận của kẻ được gọi là La Địch kia sẽ được phơi bày ra ánh sáng, nhưng với chân tướng sự việc, nàng lại có một nỗi sợ vô hình. Vô luận hắn có phải là người kia hay không, hay chỉ là người trùng tên, nhưng tất cả đều khiến cho nàng phải băn khoăn không ngớt. Nói chung, đây đúng là một mối tâm sự không thể nói rõ thành lời được, ngoài đương sự là nàng ra thì bất luận kẻ nào cũng không thể hiểu nổi. Nếu nói rằng có người nào đó cũng có niềm tâm sự giống như nàng, vậy thì người đó nhất định phải là Mộ Dung Thiên rồi, không còn nghi ngờ gì nữa.
- Ê, ê....Lăng Đế Tư, đi đâu đó?
Khiết Tây Tạp thấy người bạn tâm giao đột nhiên bỏ đi như vậy thì liền đuổi theo và dùng tụ âm thuật để hỏi cho rõ.
Tinh thần của Lăng Đế Tư hết sức rối loạn, nói:
Trong lúc nàng chỉ đành bất đắc dĩ quay trở lại thì vừa vặn nghe được tiếng Mộ Dung Thiên đang hỏi tiểu Tinh Linh:
- Lộ Thiến, Tạp Hy ca ca của muội đâu rồi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)