Đêm đó, trong lúc Khiết Tây Tạp và Lăng Đế Tư cùng ra ngoài gặp mặt, Bích Dạ cũng tìm đến Mộ Dung Thiên, nàng có vẻ rất khích động, bởi vì việc Mộ Dung Thiên chiến thắng nhanh gọn và dứt khoát thật khiến lòng người phấn khởi. Bích Dạ chợt phát hiện nàng quả đã coi thường trí tuệ chiến đấu của tên sắc lang đó rồi. Với kết quả thắng lợi của trận đấu khi sáng, xem ra tên La Địch này không giống với người vừa chập chững bước lên đấu trường chút nào, phải gọi là kinh nghiệm cáo già chốn sa trường mới đúng. Mà trong những cuộc giao đấu của các cường giả cao cấp hơn, trí tuệ chiến đấu có thể xem là một phần cấu tạo nên thực lực của họ. Còn ở đây, Mộ Dung Thiên chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã thể hiện được năng lực phi phàm, kế sách vừa liều lĩnh mà lại rất hiệu quả, cẩn thận đến từng thao tác nhỏ; ngay cả Bích Dạ là thành viên của Dong binh đoàn, mỗi ngày đều tác chiến với ma thú, kinh nghiệm phong phú như thế mà cũng không thể không thán phục hắn.
Vốn không quen nhìn bộ dạng dương dương đắc ý của tên sắc lang Mộ Dung Thiên, nhưng lần này Bích Dạ cũng đành phá lệ mà khen hắn:
- La Địch tiên sinh, làm tốt lắm!
Bích Dạ thầm nghĩ, tên tiểu từ này, lúc trước khi mình chưa đem tư liệu đến thì mặt sầu mày khổ, thật giống như là đang thiếu nợ người ta hơn mười vạn kim tệ không bằng, vậy mà bây giờ mới thắng được một trận thì đã hớn hở vui mừng như muốn bay bổng lên trời vậy. Tuy nhiên, dù sao thì đó cũng là một trận thắng lớn, điều đó đối với việc xây dựng lòng tin cho hắn cũng có tác dụng rất đáng kể, vì vậy mà Bích Dạ cũng không nỡ làm hắn cụt hứng. Cùng lắm thì cứ đợi tới ngày mai, lúc mà niềm hưng phấn của hắn đã bị giảm đi, vậy chừng đó mình sẽ đề tỉnh hắn vài câu cũng được, để tránh cho hắn vì quá đắc ý mà trở nên khinh địch.
Trận đấu mở màn của Mộ Dung Thiên kết thúc thắng lợi khiến cho tâm tình của Bích Dạ rất tốt, bởi vì sức mạnh tổng hợp của tên sắc lang này còn hơn cả nàng suy đoán. Nàng vốn không ôm nhiều hy vọng vào kế hoạch báo thù của mình, nhưng sau khi trải qua trận này thì cũng đã nắm chắc hơn nhiều. Vì vậy mà đây là lần đầu tiên Bích Dạ cao hứng mặc bộ trang phục nữ nhi rất là thướt tha. Lúc vừa tiến vào phòng và cởi bộ trang phục ẩn sĩ ra, gần nửa phần trên của đôi tuyết lê với cặp đùi xinh đẹp ở dưới lớp váy ngắn liền phơi bày ra trước mắt, thậm chí ngay cả chiếc rốn nhỏ xinh cũng không được che đậy chút nào. Mộ Dung Thiên chỉ cảm thấy lửa lòng bị kích thích dữ dội, hắn không nhịn được liền giành nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)