Qua một lúc lâu, Mộ Dung Thiên mới bò dậy được, hắn xoa xoa cái ót đang bị đau đớn và suy nghĩ cả trăm lần mà vẫn không hiểu nổi. Chẳng phải Nhã Các Bố giảng sư đã nói là phải mất hai tháng thì mới có hiệu quả hay sao? Hơn nữa, với những đệ tử có thiên phú bình thường thì chỉ có khả năng nhảy xa chừng sáu thước thôi, còn hắn là người mới tập mà vừa rồi lại nhảy xa đến những bảy thước?
Mặc dù đang rất đau đớn, nhưng Mộ Dung Thiên lại vô cùng hưng phấn. Hắn thấy mình có thể nhảy xa đến như vậy thì việc tu luyện giai đoạn cao cấp của khinh thân thuật cũng sẽ nhanh chóng thôi, nhưng Mộ Dung Thiên vẫn giữ ý định cứ tập nhảy xa trước đã, rồi sau đó mới tính đến những chuyện khác. Trong cuộc thử nghiệm lần thứ hai, Mộ Dung Thiên đã giảm bớt lại tốc độ vận chuyển của linh lực nên khoảng cách nhảy xa cũng giảm sút theo, lần này chỉ nhảy xa được có bốn thước. Trình độ đột tiến này cũng không được xem là quá mạnh, nhờ đó mà có thể luyện tập được các tư thế như là cong mình nhảy vọt, co giãn cơ thể và duy trì sự thăng bằng, vv....
"Tĩnh nhược xử tử" và "Động nhược thoát thỏ" [3] là hai cách thức miêu tả khinh thân thuật tốt nhất. Trong mấy ngày liên tiếp, Mộ Dung Thiên đều đắm mình vào việc luyện tập các kỹ năng của khinh công, cứ tựa như là để thỏa cơn nghiện trở thành một cao thủ võ lâm vậy. Mỗi ngày, ngoài những lúc đi luyện chém bổ ở thí luyện trường ra thì hầu như hắn đều đến khu rừng này để luyện phương pháp bay nhảy. Hắn vẫn thường thử dùng khinh thân thuật cao cấp để nhảy tót lên đầu ngọn cây như các bậc võ giả, nhưng sau vài lần bị té đau điếng thì suýt chút nữa đã biến hắn thành một đống thịt nhão rồi. Do đó, tên sắc lang này mới đành hậm hực gác lại ý định đó, dù tâm muốn gấp nhưng hắn cũng không thể ăn được món đậu hũ nóng hổi còn chưa nguội, thế là chỉ đành đi từng bước một mà thôi.
Đến cuối tuần, Mộ Dung Thiên cũng chẳng thèm gọi tiểu ma thú đến chở mình, mà hắn tự dùng khinh thân thuật để chạy thẳng tới Tát Á Da Lộ. Hắn đã luyện được phép duy trì thăng bằng bản thân tới một mức độ nhất định, mỗi một bước nhảy có thể đạt tới một cự ly là tám thước, nên trong lúc chạy, gió ở bên tai cứ thổi vù vù, cảnh vật hai bên đường cũng bay dạt về sau rất nhanh. Mộ Dung Thiên nhìn những ánh mắt ngưỡng mộ của những kẻ chưa từng được học khinh thân thuật suốt dọc đường, cảm thấy rất giống ánh mắt ngưỡng mộ của mình trước kia khi nhìn người khác, vì vậy hắn cảm thấy rất đắc ý, tự cho rằng mình đã là một cao thủ, cao thủ, cao cao thủ rồi vậy. Điều chưa được hoàn mỹ nhất chính là trình độ điều khiển sự thăng bằng của hắn vẫn còn chưa được tốt lắm, vẫn chưa đạt đến mức thu phát tự nhiên, và cũng chưa đạt đến cảnh giới hành vân lưu thủy. Tư thế của hắn còn rất vụng về, thua kém những tư thế tiêu sái ưu mỹ của người khác nhiều lắm. Hơn nữa, mỗi lần đáp xuống đất thì vẫn còn phải dừng lại khoảng một, hai giây nữa, và hắn vẫn chưa thể liên tục nhảy nhót như người ta. Phóng đi liên tục là một điều rất trọng yếu, vì khi ở trước mặt những loại ma thú nhanh nhẹn, một, hai giây chậm lại đó cũng đủ để cái mạng nhỏ đi đời nhà ma rồi.
Mặc kệ nó vẫn còn chưa được hoàn mỹ, Mộ Dung Thiên vẫn cứ hứng chí sử dụng môn kỹ năng mới học được của mình. Hắn nhớ tới lời quảng cáo của broadband internet: khoái cảm phi thường! Lời đó diễn tả tâm tình bây giờ của hắn rất ư là chính xác. Dù rằng ở Thần Phong đại lục này, ai ai cũng muốn thể hiện tài năng của mình để có được sự chú ý và tôn kính của người khác, tuy nhiên, Mộ Dung Thiên vẫn luôn luôn tin tưởng một câu nói ở địa cầu "cây to đón gió lớn", nếu để cho đám bạn học cùng cấp mà biết được mình tiến bộ kinh khủng như thế thì thế nào họ cũng đến xin thỉnh giáo, như vậy thì thật là phiền toái. Hoặc là có mấy tên vì ghen ghét mà tìm đến sinh sự, đến lúc đó thì dù hắn có muốn tĩnh tâm tu luyện thì cũng không được nữa. Do đó, hắn thà rằng giấu nghề, che lấp đi khả năng thực thụ của mình vẫn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)