“Trong tình huống một võ giả chạm trán với loại ma thú cường đại, mà thực lực của y lại kém cõi, không thể thủ thắng, vậy thì lựa chọn tốt nhất của y là chạy trốn chứ không phải là liều mạng đánh như trâu điên. Điều đó không phải là một sự sỉ nhục, vì có bảo vệ được tính mạng thì mới có thể tiếp tục hưởng thụ cuộc sống, tiếp tục cống hiến sức lực cho đế quốc! Đó mới là cách nghĩ đúng đắn nhất. Nếu biết mình không địch lại mà còn muốn đi tìm chết thì đó không phải là hành vi dũng cảm, mà trái lại còn là ngu xuẩn nữa kia. Bởi vậy, đế quốc chẳng những không cấm chạy trốn, mà còn khuyến khích chạy trốn, chạy càng nhiều càng tốt!”
Đây là lời giảng ngắn gọn mà hài hước trước khi bắt đầu vào khóa thực hành của giảng sư linh độn thuật Nhã Các Bố, khiến cho các học viên đều cười ầm cả lên.
Mộ Dung Thiên ngồi lẫn trong đám đông, nhỏ giọng nói với Khiết Tây Tạp:
- Tạp Hy, lão giảng sư Nhã Các Bố này thật là dí dỏm đó nha, ta mết lão rồi đấy.
- À!
Nhìn thấy mọi người đã cười xong, Nhã Các Bố liền đổi giọng trở thành nghiêm túc:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



