Nằm trong ký túc xá của An Cách La Hy ma võ học viện, tâm tình Khiết Tây Tạp háo hức như một con chim nhỏ, rốt cuộc nàng đã có thể rời khỏi mấy vị trưởng bối phiền phức trong gia tộc rồi. Ngoài song thân ra, còn cả một đám gia gia, nãi nãi, thúc thúc, bá bá, thẩm thẩm, thậm chí cả lão bộc nhân..vv….mỗi một ngày, hầu như toàn thể mấy trăm người trong gia tộc đều luân phiên nhau lải nhải bên tai nàng, khiến cho Khiết Tây Tạp buồn bực khôn tả. Mặc dù với cách truyền đạt cưỡng ép đó thì nàng cũng học được không ít, so với bạn bè cùng lứa, thành tựu của nàng cũng đạt được cao hơn khá nhiều. Thế nhưng điều đó lại khiến cho một thiếu nữ đang bước vào tuổi "nổi loạn" như Khiết Tây Tạp này lại càng khao khát tự do hơn. Trong khi đó, toàn thể gia tộc của nàng lại gần như trải thảm sẵn trên đường đời cho nàng, mọi việc chỉ còn chờ nàng bước đi trên đó nữa mà thôi. Khiết Tây Tạp cảm thấy mình thật giống một bức tượng gỗ mặc cho người ta định đoạt, thật rất khó lòng chịu đựng nổi. Bởi vậy mà ngay khi sắp bị đưa vào nhập học tại Tát Á Da Lộ ma võ học viện, nàng đã quyết định lén bỏ trốn. Khiết Tây Tạp vốn không thích tuân theo sự an bài của gia tộc để làm bất cứ chuyện gì, nàng chỉ muốn bước đi trên con đường của riêng mình, vô luận thành công hay hay thất bại, sau này nàng cũng sẽ không hối hận.
Vừa khéo An Cách La Hy ma võ học viện lại là kẻ địch không đội trời chung của Tát Á Da Lộ học viện. Hai vị viện trưởng của hai học viện này là Áo Tư Đinh và Bố Luân Đặc từ khi còn trẻ đã đối chọi với nhau như nước với lửa. Ai cũng không muốn chịu thua địch thủ, có lẽ chính vì không ngừng cạnh tranh nên họ cũng không ngừng tiến bộ. Sau khi về già, cả hai người đều đạt được đến thành tựu mà người bình thường khó có thể vươn tới - đạt đến trình độ thánh cấp cường giả tại đại lục - đồng thời còn chia nhau trở thành viện trưởng của hai học viện, thế là sự cạnh tranh của họ từ thời trai trẻ lại tiếp tục được kéo sang thành sự cạnh tranh của các đệ tử của hai bên. Tuy nhiên, viện trưởng Áo Tư Đinh của Tát Á Da Lộ học viện là một vị ma pháp sư, đầu óc tương đối linh hoạt hơn một chút, phù hợp với việc quản lý và đào tạo. Còn địch thủ lâu năm của lão là Bố Luân Đặc thì lại là một vị chiến sĩ nên tương đối thiếu linh động hơn. Lão chỉ biết yêu cầu đệ tử liều mạng khổ luyện, hiệu suất đương nhiên thấp hơn, đã thế mà vài khóa đệ tử gần đây của Tát Á Da Lộ lại xuất hiện vài nhân tài xuất sắc, do đó mà danh tiếng của An Cách La Hy luôn bị đối phương áp đảo.
Có lẽ là để thể hiện sự phản kháng với gia tộc, Khiết Tây Tạp đã cố ý lựa chọn An Cách La Hy, vốn là địch thủ không đội trời chung của Tát Á Da Lộ học viện mà gia tộc nàng đã chọn. Hơn nữa, điều kiện học tập của học viện này cũng khá tốt, so với Tát Á Da Lộ cũng không kém bao nhiêu, chỉ có điều là phần lớn học viên đều phải học theo tư tưởng khô cứng của Bố Luân Đặc, nên khó có thể phát huy được bản thân mà thôi.
Nhưng dù thế nào, hiện nay thì tâm tình của Khiết Tây Tạp vẫn rất khoái trá, được tự do là tốt rồi, từ nay trời biển bao la cứ mặc ý ta bay lượn thôi. Người kiểm tra của học viện cũng quá kém, mình chẳng qua chỉ hơi hạn chế tốc độ dịch chuyển ma lực có tí xíu mà bọn họ đã không nhìn ra được mình là một ma pháp sư có đẳng cấp.
Tấm phảng của giường gỗ rất cứng, còn cứng hơn cả thảm trải trên đất lúc ở nhà, nhưng điều này càng mang lại cảm giác mới mẻ cho Khiết Tây Tạp, nàng rốt cuộc không còn là một vị "thành chủ thiên kim" cao cao tại thượng nữa, và cũng không còn là tiểu công chúa mà mọi người trong gia tộc đều cưng chiều tột độ kia nữa, cuộc sống bình dân thật là hạnh phúc làm sao. Nếu nàng để cho giới bình dân biết được những ý nghĩ này thì chắc chắn nàng sẽ bị chửi là "đồ biến thái" ngay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)