Trước kia, một là do Mộ Dung Thiên lo lắng không biết công việc hấp thu dược lực có thể thành công hay không, thứ hai là do còn cách một lớp áo lót, bởi vậy nên hắn không hề có cảm giác rung động như bây giờ. Nhưng thân thể nảy nở lả lướt của Lộ Thiến quả là giống hệt như một chú “dê con trần trụi”, sạch trơn và trắng nõn, cực kỳ xinh đẹp. Nàng vốn đã thành niên rồi, thế nhưng cơ thể vẫn chưa hoàn toàn phát triển, đồi ngực không quá to nên trông như hai chiếc bánh bao nhỏ, còn hai hạt tiểu anh đào trên đó thì lại có màu phấn hồng khác thường, hạ thể chỉ có lưa thưa cỏ, căn bản là không che giấu được bao nhiêu. Có thể nói là người ngoài nhìn vào sẽ thấy không sót thứ gì, kể cả nơi địa phương thần bí luôn luôn tỏa ra sức hấp dẫn kinh người, lúc nào cũng có thể câu dẫn người ta phạm tội.
Mộ Dung Thiên vất vả lắm mới ngăn được máu mũi không xịt ra, ấp úng hỏi:
- Tiểu Lộ, muội…..
- Không cần đâu, ta có thể tự làm được rồi…..
Lời còn chưa dứt thì đôi tay mềm mại của Lộ Thiến đã ma sát lên trên lưng hắn, khiến cho từng cảm giác vừa thoải mái vừa dễ chịu truyền vào từng thớ thịt, từng tế bào vốn đã rất mệt mỏi sau những ngày liên tục tu luyện. Hắn nhắm mắt hưởng thụ thời khắc tuyệt vời này, cả một chữ “tốt” cũng chẳng muốn mở miệng nói.
- La Địch ca ca, có thoải mái không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



