Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
4.
Để hai người yên tâm đi cùng tôi.
Tôi đã kể cho họ nghe câu chuyện về cô gái sống một mình bị bọn buôn người để ý, trong lúc nguy cấp đã được một cặp vợ chồng cứu giúp.
Đây là câu chuyện có thật mà tôi đọc được trong nhật ký của Cố Hiểu.
Cặp vợ chồng nghĩa hiệp đó là cha mẹ của Cố Hiểu, nhưng cô gái được cứu đó không phải tôi.
Báo ân.
Là lý do hợp lý để tôi, người "xa lạ", giúp đỡ họ.
Vì vậy, tôi đã thêm vào một vài chi tiết cho câu chuyện, thay đổi danh tính của cô gái.
Nghe xong câu chuyện của tôi.
Trong mắt cậu thiếu niên vẫn đầy sự phòng bị và do dự, rõ ràng vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng lời tôi nói.
"Cha mẹ tôi đã ly hôn từ lâu và mỗi người họ đều tái hôn, tôi không sống với ai cả nên luôn ở một mình. Nếu anh không yên tâm, có thể đến nhà tôi kiểm tra trước, tạm trú một đêm, giải quyết vấn đề chỗ ở tối nay."
"Sáng mai tỉnh dậy, nếu vẫn muốn đi, anh có thể đưa em gái rời đi bất cứ lúc nào, tôi không ngăn cản."
Thấy rõ sự lo lắng của anh, tôi nhẹ giọng bổ sung, thể hiện thành ý của mình.
Người phụ nữ trong nhà vẫn đang chửi bới, giọng nói chói tai không ngừng thốt ra những lời cay nghiệt, quyết tâm đuổi hai người đi. Chưa thỏa mãn, bà ta còn đập cửa mạnh một tiếng.
"Cút ngay!"
Âm thanh lớn làm Cố Hân đang đứng trong góc giật mình, cô bé vội vàng ôm lấy tay Cố Hiểu, thân hình nhỏ bé không ngừng run rẩy.
"Anh ơi, em sợ..."
Ánh mắt hoảng sợ đó khiến người nhìn không thể không xót xa.
Tôi thấy cơ thể chàng thiếu niên run lên, chậm rãi nhắm mắt lại, muốn giấu đi cảm xúc đang dâng trào.
Nhưng đôi mi ướt đẫm đã bộc lộ sự yếu đuối của anh.
Tôi đứng chờ dưới cầu thang, không nói gì, lặng lẽ chờ chàng thiếu niên đưa ra quyết định.
Lâu sau.
Cố Hiểu cõng em gái, xách hành lý, đứng trước mặt tôi.
Giọng khàn khàn, mang theo quyết tâm.
"Cảm ơn cô đã đồng ý cho chúng tôi ở lại."
"Tôi sẽ tìm cách trả tiền thuê nhà...."
5.
Tôi thuận lợi đưa hai người về nhà.
Đợi hai người ăn xong, tôi lấy hộp thuốc ra xử lý vết thương cho họ.
Ban đầu định đi bệnh viện, nhưng Cố Hiểu nói "quen rồi" liền từ chối ngay.
Không lay chuyển được anh, tôi đành phải mua một ít thuốc từ hiệu thuốc.
Trên người Cố Hân chỉ có vài vết trầy xước nhỏ.
Nhưng trên người Cố Hiểu là những vết roi dày đặc, sưng tím, nhìn mà giật mình.
Tôi thở dài, kìm nén cơn tức giận đang không ngừng trào dâng.
Nhưng nỗi đau trong lòng cứ nhói lên, khiến tay tôi run rẩy khi bôi thuốc cho anh ấy.
Nhận thấy sự khác thường của tôi, anh cầm lấy bông tăm.
"Để tôi tự làm..."
Thấy băng trên đầu tôi, Cố Hiểu hơi ngừng lại.
"Vết thương trên đầu cô có nghiêm trọng không?"
Tôi cười cười.
"Chỉ là vết thương ngoài da, không có gì nghiêm trọng, vài ngày nữa đến bệnh viện thay băng là ổn."
"Ừm."
Anh nhẹ đáp một tiếng, không nói gì thêm, xung quanh toát ra vẻ xa cách rõ rệt.
Một lúc lâu, tôi cũng không tìm được chủ đề phù hợp để nói chuyện.
Căn phòng rơi vào sự im lặng kéo dài.
Cô bé ngồi trên ghế sofa đã không còn cầm cự được, gật gù ngủ gật.
Nghĩ rằng còn nhiều cơ hội sau này, tôi không ép buộc, đứng dậy chuẩn bị về phòng.
"Anh bôi thuốc xong thì đưa em gái đi nghỉ ngơi đi, tôi về phòng trước."
"Cô... tên là gì?"
Người phía sau đột nhiên lên tiếng.
Cậu thiếu niên ánh mắt sâu lắng, ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nhìn lại, giống như lần đầu gặp mặt, nghiêm túc giới thiệu bản thân.
"Tôi tên là Thư Nguyện, Nguyện trong từ cầu nguyện."
"Anh có thể gọi tôi là A Nguyện."
6.
Vợ chồng nhà họ Vương còn thường xuyên dùng cái ch/ết của cha mẹ Cố Hiểu để đánh vào lòng anh, liên tục ám chỉ rằng Cố Hiểu là kẻ sát nhân, phải đền mạng cho cha mẹ.
Khiến chàng thiếu niên vốn đã tự trách, lại tiếp tục rơi vào nỗi đau không thể thoát ra.
Đến khi Cố Hân ch/ết, trụ cột tinh thần của anh sụp đổ.
Anh hoàn toàn mất hết hy vọng sống.
Sáu năm sống vì tôi, đối với anh, có lẽ là sự trừng phạt đau đớn nhất trên thế gian này.
——
Sống cùng nhau, tôi đã từng cố gắng giao tiếp với anh.
Nhưng mỗi khi nhắc đến cha mẹ, ánh mắt anh lảng tránh, phản ứng cơ thể của anh khiến tôi nhận ra rằng muốn giải tỏa nút thắt trong lòng anh không hề đơn giản.
"Chị A Nguyện ơi, anh hai về chưa ạ?"
Suy nghĩ dừng lại, tôi nhìn Cố Hân đang nhích lại gần mình.
Đôi mắt to tròn, khuôn mặt tròn trịa mềm mại, nhưng vì bệnh tật, dù bổ dưỡng thế nào vẫn không có nét hồng hào, lúc này cô bé ngẩng đầu hỏi tôi về tung tích của Cố Hiểu.
Tôi cúi xuống chạm nhẹ vào mũi cô bé, làm cô bé cười khúc khích.
Khuôn mặt ngây thơ khiến tôi bớt lo lắng phần nào.
"Anh ấy có lẽ đang đi mua bánh ngọt cho Hân Hân rồi, đừng lo, anh ấy sẽ về ngay thôi~"
Tôi nói vậy, nhưng mắt lại nhìn đồng hồ treo tường.
19:36
Hôm nay là cuối tuần.
Những lúc không đến trường, Cố Hiểu đều đi làm thêm, thường thì giờ này đã về rồi.
Không lạ gì khi Cố Hân cứ hỏi mãi.
Ngẫm nghĩ một chút, tôi nhờ hàng xóm trông chừng cô bé rồi đi tìm anh ở chỗ làm thêm.
Nhưng đến khi hỏi thăm.
Chủ quán nói anh đã được một nhóm bạn dẫn đi từ lâu.
Bạn?
Sống cùng nhau lâu như vậy, tôi chưa bao giờ nghe Cố Hiểu nhắc đến bạn bè.
Trong lòng có dự cảm không lành.
Tôi đi theo hướng chủ quán chỉ, tìm suốt dọc đường.
Và rồi thấy một cảnh tượng khiến tôi vô cùng đau lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


