Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 2.2: Để Ý Hay Không Để Ý

Cài Đặt

Chương 2.2: Để Ý Hay Không Để Ý

Chu Nhiễm hẹn cô gặp mặt ở một quán bar tại Tam Lý Truân. Chỗ này cũng khá kín đáo, rất nhiều người trong giới thường tới đây tụ tập. Cả hai đều là sao nữ, danh tiếng cũng kha khá, không tiện lộ diện, muốn hẹn hò chỉ có thể tìm mấy nơi ẩn nấp.

Vừa thấy cô, Chu Nhiễm lập tức ôm chầm lấy, nói: “Nhớ cậu chết đi được, cục cưng của tớ.” Ứng Đề bị ôm đến mức sắp nghẹt thở, bảo: “Tém tém lại đi, nhìn tần suất cậu gọi video call cho tớ xem, cậu nhớ cái nỗi gì.”

Lời nói dối bị vạch trần, Chu Nhiễm chậc một tiếng, lạnh nhạt nói: “Cũng tại tớ không đáng để cậu trân trọng, nếu đổi thành tên người xấu kia, cậu còn thờ ơ thế được không?”

Ứng Đề lưu tên Lâu Hoài là "Người Xấu", từ khi bị Chu Nhiễm biết được, cô cứ hay bị chọc ghẹo vài câu.

Ứng Đề nói: “Anh là người xấu, cậu là người tốt.”

Chu Nhiễm đáp: “Thôi xin, người xấu mới được ưu ái, cái danh người tốt này ai thích làm thì làm.” Nghe có vẻ hơi dỗi. Ứng Đề vội dỗ dành cô bạn.

Chu Nhiễm cũng biết điều, được dỗ vài câu liền tươi tỉnh ngay, nói: “Nào nào, uống một ly.”

Bên ngoài mặt trời còn chưa xuống núi, nhưng trang hoàng bên trong toàn tông màu đen kịt, vô cớ khiến người ta tưởng đã là ban đêm. Một ly rượu trôi xuống, hai người liền nói chuyện.

Chu Nhiễm gần đây đang tiếp xúc với một bộ phim đô thị hiện đại, hiện tại vai diễn vẫn chưa chốt.

“Khổ lắm, quá nhiều phú nhị đại xấu tính dùng tiền đập vào, tớ làm sao mà đua lại.”

Ứng Đề nói: “Thôn này không có thì thôn sau còn cửa tiệm khác.”

Chu Nhiễm nói: “Cậu nói thì nhẹ nhàng lắm, cậu có tên người xấu nhà cậu chống lưng, ai dám nhìn cậu bằng nửa con mắt.”

Đang nói chuyện, điện thoại Ứng Đề vang lên, vẫn là người đại diện gửi tới, nói rằng một vai diễn sáng giá gần đây của cô đã mất rồi. Ứng Đề đưa tin tức cho Chu Nhiễm xem, Chu Nhiễm chớp mắt: “Tên người xấu nhà cậu biết không? Mách anh ta đi!”

Ứng Đề tắt chuông điện thoại, đặt sang một bên, nói: “Tớ không thể chuyện gì cũng dựa vào anh ấy được.”

Chu Nhiễm liền nói: “Có gì đâu? Có quyền thế mà không dựa thì là đồ ngu, huống chi anh ta cũng đẹp trai phết.” Câu sau thì đúng là sự thật, Ứng Đề bật cười.

Lúc này, bàn bên cạnh truyền đến tiếng đối thoại, là hai cô gái đang tán gẫu. “Cái cô Ôn Chiêu số cũng sướng thật, thế mà lại sắp bắt được cậu cả nhà họ Lâu.”

“Đúng đấy, cũng chẳng hơn Thẩm Ý là bao, sao lại được Lâu gia coi trọng thế, nghe nói sắp có tin vui rồi.”

“Xem ra mắt nhìn của Lâu Hoài cũng chỉ đến thế.”

Nhân vật trong cuộc đối thoại này vừa khéo Ứng Đề và Chu Nhiễm đều biết. Ứng Đề thì không sao, mặt không đổi sắc tiếp tục uống rượu. Chu Nhiễm thì không bình tĩnh nổi, muốn đổi bàn, nhưng Ứng Đề lắc đầu. Cũng may là hai cô gái kia đi rất nhanh.

Đám người đi xa, Chu Nhiễm có chút hậm hực, nói: “Lần này nói không chừng cũng giống lần đó, Lâu Hoài không để tâm đâu.”

Ứng Đề nói: “Anh ấy đã từng để tâm tới ai chưa?”

Chu Nhiễm đang định nói "Cậu đấy", nhưng nghĩ lại, nếu Lâu Hoài thực sự để tâm tới Ứng Đề, liệu có để bao năm qua không cho cô một danh phận không? Tuy rằng Lâu Hoài rất chiều chuộng Ứng Đề, mấy năm nay nhờ tài nguyên và quyền thế Lâu Hoài cung cấp, tình cảnh của Ứng Đề có thể nói là lên như diều gặp gió, mọi sự thuận lợi. Nhưng Lâu Hoài cho cũng chỉ đến thế mà thôi, nhiều hơn thì không có.

Còn về ước định thân mật nhất giữa người yêu với nhau —bàn chuyện cưới hỏi, thì quả thực là chuyện viển vông. Nhiều năm trôi qua, quan hệ hai người trước sau vẫn lửng lơ, tuy trông rất giống tình nhân đang yêu đương cuồng nhiệt, nhưng có nhà ai yêu nhau mà lại bị người ngoài nghi ngờ, coi thường đủ kiểu, giống như đang dính scandal tình ái vậy? Thật đúng là khó định nghĩa quan hệ của hai người họ. Chu Nhiễm lập tức im bặt.

Ứng Đề uống liền mấy ly rượu. Thấy thế, Chu Nhiễm nói: “Anh ta nói sao? Lần trước chẳng phải bị chụp được rồi à? Sau đó cậu có hỏi anh ta tình hình thế nào không?”

Hỏi ư? Hình như là có hỏi. Nhưng Lâu Hoài hình như không trả lời.

Ứng Đề nói: “Tớ không quản được chuyện của anh ấy.” Cô đã hơi say, nên lời này nghe có vẻ mạc danh và cảm tính. Ứng Đề lúc tỉnh táo sẽ không nói những lời này.

Chu Nhiễm nói: “Thôi, đừng uống nữa, tớ đưa cậu về.”

Ứng Đề lắc đầu: “Không muốn về, ở đó chẳng có cảm giác gì là nhà cả.” Nghe câu này, lòng Chu Nhiễm lại chua xót, nên cũng không khuyên nữa.

Hai người vừa uống rượu vừa tán gẫu, thời gian trôi nhanh đến 9 giờ tối, Chu Nhiễm nghĩ hay là đêm nay đưa Ứng Đề về nhà mình. Ý nghĩ này vừa nảy ra thì điện thoại Ứng Đề rung lên.

Có chút mùi đe dọa. Chu Nhiễm lại càng bướng, thẳng tay tắt máy lần nữa.

Ứng Đề mơ mơ màng màng hỏi: “Ai thế?”

Chu Nhiễm bực bội: “Một gã tồi.”

“Gã tồi? Thế thì đẹp đôi với tên người xấu nhà tớ đấy, làm quen chút đi?”

“……”

Không khéo, gã tồi với người xấu lại cùng là một người - vị kia nhà cậu. Chu Nhiễm cũng không lăn tăn nhiều, lập tức đưa Ứng Đề về nhà mình.

Bên này, Lâu Hoài thấy cuộc gọi của mình liên tiếp bị ngắt, không khỏi nhướng mày. Anh rất kiên nhẫn gọi lại, chỉ là cứ gọi một lần thì bên kia tắt một lần, mày anh bắt đầu nhíu lại.

Sáng nay, anh vốn đang họp, sau đó dì Tôn gọi điện tới, bảo anh trưa về nhà ăn cơm. Còn "nhà" này chỉ nơi nào thì quá rõ ràng rồi. Chẳng cần hỏi anh cũng biết hơn nửa là ông cụ rảnh rỗi sinh nông nổi, lại muốn sắp đặt chuyện hôn nhân đại sự cho anh. Anh đã từ chối rất nhiều lần, thậm chí không tiếc trở mặt với ông cụ, nhưng ông cụ vẫn không biết mệt mỏi.

Chuyện kiểu này lần gần nhất xảy ra đã là hai năm trước. Lần này ông cụ lại làm ầm ĩ lên, nếu anh không về một chuyến thì e là về sau còn phiền phức nữa. Lâu Hoài từ chối giờ trưa, sắp xếp thời gian về nhà vào buổi tối. Nhưng thời gian trống cũng không nhiều, chỉ chừa ra mười phút. Lúc này đã đến giờ, anh phải đi rồi.

Ông cụ nhịn cục tức cả buổi tối, rốt cuộc lúc này không kìm được nữa, ông cầm ba toong gõ gõ xuống sàn nhà, nói: “Tu dưỡng của anh đâu hết rồi? Ôn Chiêu còn đang ngồi đây mà anh thái độ thế à?”

Lâu Hoài nhìn điện thoại, vẫn không có ai trả lời, mà dì giúp việc dọn dẹp ở nhà nói lúc này Ứng Đề cũng không có nhà, chiều đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về.

Anh cất điện thoại, liếc nhìn Ôn Chiêu đối diện một cái, gật đầu, sau đó quay sang ông nội mình, nói: “Chuyện hôn nhân đại sự, cháu tạm thời chưa vội.”

Ông cụ nói: “Anh còn trẻ đương nhiên không vội, nhưng tôi già rồi, cũng chẳng biết còn sống được mấy năm, sao anh không thể để ông nội nhìn thấy anh kết hôn sinh con khi còn sống chứ?” “Người nhà họ Lâu đông như vậy, thiếu mình cháu sao?”

Ông cụ còn chưa kịp nói gì, Lâu Hoài đã tiếp lời: “Không thiếu.”

Ông cụ sắp tức chết rồi, Lâu Hoài để người ta leo cây lâu như vậy không nói, giờ lại không nể mặt mà từ chối thẳng thừng trước mặt người ta. Ông đang định lớn tiếng quát lại thì thấy Ôn Chiêu bên cạnh im lặng không nói gì.

Ông nén cơn giận trong lòng xuống, nói: “Tôi mặc kệ, việc này năm nay nhất định phải chốt.” Với việc này, Lâu Hoài trả lời cũng rất dứt khoát: “Không làm được.”

Ôn Chiêu vẫn trầm mặc, ngay cả thần sắc cũng bình tĩnh quá mức, cực giống một người ngoài cuộc, khiến người ta chẳng thể nhìn ra cô đã đợi ở Lâu gia từ trưa đến tận tối.

Ông cụ nhìn cô, đang định nói gì đó thì Lâu Hoài đã đứng dậy: “Cháu còn chút việc, đi trước đây.” Nói xong, anh rảo bước rời đi, chẳng bận tâm chút nào đến ông cụ oán khí ngút trời phía sau.

Chờ ra khỏi cổng nhà cũ, trợ lý đang đợi một bên vội bước tới. Như biết anh muốn hỏi gì, trợ lý nói: “Cô Ứng đang ở chỗ cô Chu.”

Lâu Hoài hỏi: “Tây Đê Nhị Lộ?”

Trợ lý rất ngạc nhiên vì anh lại nhớ nơi ở của Chu Nhiễm, nhưng cũng thành thật gật đầu.

Lâu Hoài suy tư một chút rồi bảo: “Cậu về đi, tôi tự qua đó.”

Trợ lý chần chừ: “Không cần tôi đưa ngài đi ạ?”

Lâu Hoài vừa đi về phía chỗ đỗ xe vừa nói: “Không cần, tính khí cô ấy lớn lắm, thấy có người đi theo đón thì lại cáu với tôi cho xem.” Khi nói lời này, khóe miệng anh vương một nụ cười, như là sủng nịch, lại như là bất lực chẳng biết làm sao.

Anh lên xe, chẳng bao lâu sau đã lái xe đi mất. Trợ lý đứng lại phía sau, nhìn chiếc xe đi xa, lát sau lại nhìn về phía ngôi nhà cũ to lớn đèn đuốc sáng trưng sau lưng.

Lâu Hoài tối nay bị giục về gặp đối tượng xem mắt, thế nhưng mới vào nhà chưa được mười phút đã vội vã đi đón Ứng Đề. Có thể thấy, anh cực kỳ không để tâm người ở bên trong. Ngay sau đó cậu ta lại nghĩ, thế ông chủ mình đối với cô Ứng thì sao? Rốt cuộc là để ý hay là không để tâm đây? Trợ lý có chút nhìn không thấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc