Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm đó về sau, bọn họ lại giày vò nhau đến tận khuya.
Ứng Đề vốn dĩ rất mệt, nhưng đối với Lâu Hoài, cô luôn có sự thỏa hiệp và nhượng bộ không sao kể xiết. Ở chỗ cô, anh luôn được đằng chân lân đằng đầu, luôn có đường lùi. Anh muốn làm gì, cô đều sẽ tận lực thỏa mãn. Biết rõ như vậy là không nên, nhưng Ứng Đề vẫn không kìm lòng được.
Hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, mà bên kia giường cũng đã sớm không còn bóng người. Sờ vào ổ chăn lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm nào, Ứng Đề biết, có lẽ Lâu Hoài đã ra ngoài lo việc công ty từ rất sớm. Lâu gia gia nghiệp to lớn, từ trên xuống dưới có biết bao kẻ đang hổ rình mồi chằm chằm vào cái vị trí đó, Lâu Hoài không có cơ hội để phạm sai lầm. Thật ra ngẫm kỹ lại thì cũng có. Hai năm trước, hình như anh đã phạm phải một sai lầm.
Ứng Đề đang suy nghĩ thì điện thoại vang lên. Cô cầm lên xem, là tin nhắn của người đại diện Triệu Lượng.
Chiếu Sáng Nhân Gian: [Đại mỹ nhân của tôi ơi, dậy chưa?]
Chiếu Sáng Nhân Gian: [Tôi hỏi thăm rõ rồi, người đi bên cạnh vị kia nhà cô đêm qua là đại tiểu thư nhà họ Ôn, hiện đang độc thân, rất đắt giá đấy.]
Ứng Đề nghĩ, quả nhiên là vậy.
Hiện giờ Lâu Hoài cũng đã đến tuổi kết hôn, mà với gia tộc lớn như nhà anh, chuyện hôn nhân đại sự tuyệt đối không thể tùy tâm sở dục, cường - cường liên hợp mới là lựa chọn thường thấy của họ.
Hai năm trước, khi Lâu Hoài vừa tiếp nhận sản nghiệp trong nhà, ông nội anh đã chỉ định một đối tượng có gia thế và năng lực tương xứng, nhưng lần đó không biết đàm phán thất bại thế nào, dẫn đến việc anh bị ông cụ Lâu ghẻ lạnh suốt một thời gian dài.
Về sau nhờ anh làm việc không chê vào đâu được, lại đưa Lâu gia lên một tầng lớp mới, sắc mặt ông cụ mới khá hơn chút. Khoảng cách từ chuyện lần đó đến nay chưa được hai năm, giờ loại chuyện này lại tìm tới cửa.
Ứng Đề nhìn ảnh chụp và lý lịch của đại tiểu thư nhà họ Ôn mà người đại diện gửi tới. Đúng là đứa trẻ được cưng chiều nâng niu trong lòng bàn tay từ bé, bất luận là con người hay lý lịch đều hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ.
So sánh ra thì Ứng Đề chẳng là gì cả. Đâu chỉ là không đủ tư cách, ngay từ vạch xuất phát về xuất thân cô đã thua rồi, chứ đừng nói đến địa vị xã hội hiện tại. Ngay sau đó, Ứng Đề lại nghĩ, cô có tư cách gì mà so sánh với người ta chứ.
Đặt điện thoại xuống, cô vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Lúc ra ngoài định tìm đồ ăn thì thấy dì giúp việc đã lâu không gặp đang bận rộn trong bếp. Thấy cô ra, dì nói: “Tiểu Ứng, đói rồi phải không, cháu ngồi một lát đi, dì bưng lên cho.”
Ứng Đề hơi thất thần. Dì này họ Tôn, là người bên Lâu gia mời về, nghe nói là bảo mẫu của Lâu Hoài từ nhỏ, cả đời không lấy chồng, vẫn luôn chăm sóc người nhà Lâu Hoài. Mà Lâu Hoài cũng đối xử với dì Tôn cực tốt, gần như coi là mẹ.
Người nhà họ Lâu thì chỉ có dì Tôn là khách khí với cô một chút, hay nói đúng hơn, bà nể mặt Lâu Hoài nên đối đãi với cô rất tốt.
Trong nhà có thuê người giúp việc khác, nhưng dì Tôn gần như không chịu ngồi yên, hễ rảnh là lại tới đây nấu cơm cho Lâu Hoài và Ứng Đề. Tay nghề của bà cực tốt, Ứng Đề rất thích ăn đồ bà nấu, luôn cảm thấy có hương vị của mẹ.
Ứng Đề đi vào bếp định phụ giúp thì bị dì Tôn ngăn lại, nói: “Ra ngồi đi, Tiểu Hoài nói dạo này cháu cũng mệt rồi, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.” Mệt ư?
Cũng không biết cái mệt này là do ai gây ra. Chỉ lăn lộn một đêm qua còn vất vả hơn mấy tháng quay phim ròng rã.
Lúc này cơ thể Ứng Đề vẫn còn ẩn ẩn chút khó chịu.
Dì Tôn nấu cháo yến mạch cho cô, lại hấp thêm ít điểm tâm, còn có vài món ăn kèm tinh xảo ngon miệng. Ứng Đề nói: “Cảm ơn dì Tôn.”
Dì Tôn nhìn cô, bảo: “Không đủ ăn hay muốn ăn gì nữa thì cứ nói với dì, dì làm cho.” Ứng Đề nói được, nhưng trong lòng thực ra là không dám.
Vừa ăn sáng xong, Ứng Đề định cùng dì Tôn trò chuyện về tình hình dạo này của Lâu Hoài. Sáu tháng ra ngoài quay phim, cô và Lâu Hoài thường xuyên gặp nhau, vì cô ở đoàn phim không tự do nên thường là Lâu Hoài tới tìm cô. Nhưng Lâu Hoài luôn rất vội, thường thì sau một đêm ân ái mặn nồng, anh lại vội vàng rời đi.
Tin tức về anh mà cô biết được đều là thông qua vài bài phỏng vấn trên mạng. Nhưng những thứ được chọn lọc công khai với bên ngoài đó chỉ là bề nổi, không phải tin tức Ứng Đề muốn biết.
Lúc này, điện thoại dì Tôn vang lên. Là nhà chính gọi tới.
Nói là người nhà cô Ôn trưa nay sẽ tới chơi, mà bên Lâu Hoài vẫn chưa hồi âm, bảo bà gọi điện thông báo anh hôm nay phải về nhà một chuyến. Trong nhà ai gọi anh cũng không được, liên lạc không xong, chỉ có dì Tôn là còn được chút ưu ái. Cúp điện thoại, dì Tôn nhìn Ứng Đề, vẻ mặt ái ngại.
Ứng Đề lại tỏ ra hào phóng, nói: “Dì Tôn, không sao đâu, có việc thì dì cứ về trước đi ạ.”
Dì Tôn mấp máy môi, một lúc lâu mới nói: “Gia thế nó như vậy luôn có những tình huống thân bất do kỷ, Tiểu Ứng, cháu... hiểu mà nhỉ?”
Ứng Đề nghĩ, đương nhiên cô biết, chỉ là biết là một chuyện, còn có chấp nhận được hay không lại là chuyện khác.
Bên ngoài, tuy bị rất nhiều người nói đùa rằng cô là chim hoàng yến anh nuôi. Rốt cuộc một người là người đàn ông quyền thế ngập trời, một người là cô gái nhà nghèo, địa vị cách xa một trời một vực, chẳng ai lại liên hệ họ với nhau cả. Cho dù họ có ở bên nhau, định vị của người ngoài về thân phận của họ vẫn mang theo vài phần thành kiến.
Nhưng Ứng Đề cảm thấy rõ ràng mình cực kỳ không thích thân phận này. Cô và anh giống như đang yêu đương hơn, huống chi mấy năm trước cô còn từng xác nhận quan hệ với Lâu Hoài.
Tuy rằng là do cô dây dưa dùng chút thủ đoạn mới cầu được. Tuy rằng Lâu Hoài chưa chắc đã nghiêm túc, từ đầu tới cuối chỉ có mình cô si ngốc coi là thật. Nhưng đây cũng là thân phận cô tranh thủ được từ chỗ Lâu Hoài. Nhưng hôm nay, cô lại có chút không chắc cánh về mối quan hệ rõ ràng của hai người.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


