Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 12.1: Có Chuyện Gì Quên Nói Với Anh Không?

Cài Đặt

Chương 12.1: Có Chuyện Gì Quên Nói Với Anh Không?

Đêm nay Ứng Đề ngủ cũng không ngon giấc.

Cảm giác có chút giống như năm đó lúc mới được anh đưa về nhà.

Có lẽ là do lạ chỗ, con người Lâu Hoài cũng xa lạ, cộng thêm tính cách anh tản mạn bất kham, không nắm bắt được bản chất thực sự bên trong là gì. Mấy tháng đầu tiên ấy, Ứng Đề như đi trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ.

Chuyện giật mình tỉnh giấc vì ác mộng là thường xuyên xảy ra.

Nửa đêm tỉnh dậy, xung quanh một mảnh lạnh lẽo tĩnh mịch, mồ hôi lạnh toát ra đầy người. Cô hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình tiếp theo, nên đặc biệt bất an.

Thời gian đó Lâu Hoài thực sự rất bận.

Trong gia tộc có biết bao nhiêu người đang nhòm ngó vị trí của lão gia tử, chỉ chờ thế chỗ để một bước nắm lấy quyền to của Lâu gia, trở thành người cầm quyền thế hệ mới.

Kẻ có dã tâm lang sói như Lâu Hoài cũng đang nhìn chằm chằm vào cái ghế đó.

Năm ấy anh cũng mới chỉ 25 tuổi, đúng vào độ tuổi mà nhiều người vừa mới tốt nghiệp cao học, vậy mà anh đã thao túng vài dự án lớn được chú ý, cái nào cũng kiếm được bộn tiền.

Lão gia tử rất hài lòng về anh, nhưng lại không vừa ý chuyện bên cạnh anh đột nhiên xuất hiện thêm một người.

Sau đó không biết Lâu Hoài đã nói gì với ông, lão gia tử có tới nhà gặp cô một lần. Ông cũng chẳng nói gì, chỉ nhìn cô, trò chuyện với Lâu Hoài vài câu rồi rời đi.

Vài phút ngắn ngủi ấy đối với Ứng Đề mà nói, cứ như đã trôi qua hơn nửa đời người.

Cô đang căng thẳng. Lâu Hoài đang ở thời khắc mấu chốt, danh tiếng đang lên như diều gặp gió, việc nắm lấy quyền to Lâu gia hoàn toàn không thành vấn đề. Lúc này, nếu lão gia tử có điều gì không hài lòng về cô, liệu cô có phải đối mặt với cục diện bị vứt bỏ lần nữa hay không.

Ở nhà, cha ruột đã vứt bỏ cô.

Là anh đưa tay kéo cô ra, Ứng Đề vừa mới thoát khỏi vũng bùn chưa được bao lâu thực sự rất lo lắng.

Cô còn chưa hiểu rõ con người Lâu Hoài, nhưng đi theo Lâu Hoài vẫn tốt hơn nhiều so với những người khác.

Sự bất an của cô lan tràn suốt mấy ngày.

Đêm nào cũng giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, dẫn đến ban ngày tinh thần cô rất uể oải. Có lần Lâu Hoài chú ý tới, hỏi cô bị sao, cô không nói. Ban đêm anh đi làm về, đi ngang qua phòng cô thì đột nhiên nghe thấy một tiếng thét thất thanh, liền tới gõ cửa phòng cô.

Ứng Đề yếu ớt mở cửa, chỉ hé một khe nhỏ.

Lâu Hoài đẩy mạnh cửa bước vào.

Liền thấy cô run lẩy bẩy, trên mặt đầy mồ hôi, dáng vẻ rất bất an.

Lâu Hoài lập tức nhìn ra sự bất thường, hỏi cô bị như vậy bao lâu rồi.

Cô giơ một ngón tay.

Đã nửa tháng, anh liền cười nói một câu: “Em cũng giỏi chịu đựng thật đấy.”

Ứng Đề quả thực cũng rất giỏi nhẫn nhịn.

Từ nhỏ đến lớn cô đã nhẫn nhịn như vậy mà sống, bao gồm cả sau này vẫn đang nhẫn nhịn.

Đêm đó Lâu Hoài bảo cô ngủ cùng anh.

Đó là lần đầu tiên họ chung giường.

Tuy sớm biết được anh đưa về nhà sẽ có ngày này, nhưng khi ngày này đến, Ứng Đề vẫn khó tránh khỏi căng thẳng.

Dù sao cô cũng chưa rõ lắm về con người Lâu Hoài.

Cũng không biết anh có ý gì với mình.

Càng không biết tương lai sẽ đi về đâu.

Cho nên cô không dám tin tưởng anh, cũng không dám toàn tâm toàn ý giao bản thân cho anh.

Cũng may Lâu Hoài cũng chẳng làm gì cô. Anh thực sự mệt, dính lưng xuống giường là ngủ ngay, chỉ còn lại mình cô trơ mắt nhìn không khí.

Sau đó thấy anh ngủ thật, cũng không phải lừa gạt mình, Ứng Đề liền quan sát anh.

Anh lớn lên thật sự rất đẹp, mũi cao thẳng, hốc mắt sâu, ngay cả đôi môi cũng mỏng. Nghe nói những người như vậy thường cực kỳ bạc tình.

Ngắm anh lâu rồi, Ứng Đề cũng thấy mệt.

Vốn định về phòng ngủ, nhưng nghĩ đến căn phòng rộng lớn trống trải như vậy, cô ngủ một mình cũng thực sự sợ hãi.

Trong lòng do dự mãi, cô bò lên giường anh.

Khi đó cô cảm thấy, nếu tương lai thực sự muốn có gì đó với người này, tập làm quen trước cũng tốt.

Đêm đó trôi qua bình thường. Một thời gian rất dài sau đó, hai người đều ngủ cùng nhau, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc mạnh ai nấy ngủ, chưa hề phát sinh chuyện gì khác.

Thỉnh thoảng Lâu Hoài có hứng thú cũng sẽ hôn cô.

Cô giống như chú nai con hoảng sợ, mặc anh ôm hôn.

Khi đó họ mới quen nhau chưa được ba tháng.

Sự tôn trọng anh dành cho cô cũng coi như được.

Ít nhất là nằm trong phạm vi Ứng Đề có thể chấp nhận.

Mãi đến sau này khi cô bị bắt nạt, anh biết được, quan hệ hai người mới lần đầu tiên vượt rào.

Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, sau đó thì càng thêm thân mật, kéo dài cho đến tận bây giờ.

Ứng Đề ngủ không ngon, cứ ngáp ngắn ngáp dài.

Lâu Hoài nhìn cô, nói: “Ngủ bù thêm chút nữa không?”

Ứng Đề nói: “Không được, lát nữa còn phải ra sân bay.”

Nhân cơ hội này, cô nói với anh chuyện sắp tới phải đi quay phim.

Cô nói: “Đi Hàng Thành nửa tháng, xong việc bên đó em sẽ về Bắc Thành.”

Khóe môi anh cong lên, lời nói tràn đầy ý cười: “Về Bắc Thành xong, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh chứ?”

Quả nhiên, anh là người thù dai.

Chuyện lần này cô không ngoan ngoãn ở Bắc Thành chờ anh về, anh vẫn còn để bụng.

Ứng Đề dịu giọng, đồng thời cũng hạ thấp tư thái, nói: “Là một kịch bản khá tốt, đất diễn tuy ít nhưng rất có điểm nhấn.”

Khi cô nói lời này, đôi mắt sáng lấp lánh, đặc biệt trong veo, một chút cũng không bị ô nhiễm bởi chướng khí mù mịt của giới giải trí.

Điều này khiến Lâu Hoài nhớ tới cô của rất lâu về trước. Năm đó cô mới chân ướt chân ráo vào giới giải trí, chưa đứng vững gót chân, anh có ý muốn trải đường cho cô, cô lại nhất quyết không chịu. Những tài nguyên phim ảnh đầu tư lớn, diễn viên chính nổi tiếng đưa đến tận tay, cô nói thế nào cũng không nhận, chỉ muốn thành thật kiên định bôn ba ở các đoàn phim nhỏ, diễn từng vai diễn một để vươn lên.

Tâm cô kiên định, con người cũng không phù phiếm nóng vội, điều này ở giới giải trí thật hiếm thấy. Lâu Hoài cũng không miễn cưỡng, cứ tùy theo ý thích của cô.

Tuy không can thiệp nhiều vào sự nghiệp diễn xuất của cô, nhưng những việc cần làm anh vẫn dặn dò cấp dưới để ý, mấy năm nay cũng không hề thiếu sót. Nếu không thì cũng không đến mức bên Ôn Thư Du vừa giở trò xong, bên này anh đã biết trước và tham gia giải quyết.

Chỉ là có rất nhiều chuyện, Ứng Đề cũng sẽ không nói với anh.

Dù cho bên ngoài bị người ta bắt nạt, dù cho gặp phải khó khăn, cô đều tự mình tiêu hóa, cũng không tìm anh cầu cứu.

Lâu Hoài đột nhiên nhớ tới, sở dĩ lần này Ứng Đề trực diện đối đầu với con gái út nhà họ Ôn, một phần là vì em gái cô. Em gái cô đang nghỉ hè năm ba đại học, muốn tìm chỗ thực tập. Vì cô em gái này, cô hiếm hoi chủ động tham gia một buổi tụ họp đầu tư.

Một vị trí thực tập sinh tài chính đơn giản, chỉ cần cô mở lời, anh sẽ cho người sắp xếp ngay, căn bản không cần cô phải đi đường vòng xa xôi như vậy.

Anh hơi suy tư, hỏi: “Có chuyện gì quên nói với anh không?”

Ứng Đề không biết vì sao anh hỏi vậy, cẩn thận nghĩ ngợi, thấy cũng chẳng có gì giấu anh, bèn lắc đầu, hỏi: “Sao vậy?”

Lâu Hoài cười nhạt, không nói gì thêm.

Ăn sáng xong, hai người rời khỏi sơn trang Vân Đỉnh.

Chỉ là trước khi ra sân bay, Ứng Đề ghé qua bệnh viện một chuyến.

Cũng giống như rất nhiều lần trước đây, Lâu Hoài vẫn không có ý định cùng cô vào gặp người nhà. Chiếc Maybach màu đen tạm thời dừng bên vệ đường, anh ngồi trong xe vừa xử lý công việc vừa đợi cô.

Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, loáng thoáng có thể thấy dáng vẻ anh hơi cúi đầu cau mày. Đó thực sự là đôi mắt đẹp nhất, hơn nữa lúc này anh chuyên chú nghiêm túc, càng thêm vài phần nghiêm cẩn đứng đắn.

Người này để tâm đến công việc hơn là cô.

Một sự thật không thể chối cãi.

Ứng Đề thu hồi ánh mắt nhìn về phía anh, đi vào bệnh viện.

Cô lên lầu gặp mẹ, dặn dò vài việc, để lại cho bà một tấm thẻ rồi chuẩn bị rời đi.

Lý Khai Giác gọi cô lại, nắm lấy tay cô, dặn dò: “Nếu mệt mỏi, muốn về lúc nào cũng được, phòng của con ở nhà mẹ sẽ luôn để trống, con đừng lo về nhà không có chỗ ở.”

Ứng Đề đột nhiên nghẹn ngào, nói vâng một tiếng.

Lý Khai Giác lại xoa xoa tay cô, nói: “Cậu ấy đang đợi con bên ngoài à?”

Ứng Đề đáp: “Xe đang đậu gần cầu vượt ạ.”

Lý Khai Giác nói: “Nếu cậu ấy đợi con thì con đi đi, đừng làm lỡ việc chính.”

Ứng Đề nói: “Qua một thời gian nữa con lại về thăm mẹ.”

Cô xuống lầu rời đi.

Từ bệnh viện đi ra có một đoạn cầu vượt nối liền với con đường đối diện, xe của Lâu Hoài đang đợi ở bên kia.

Cầu vượt ở Lâm Thành trồng đầy hoa giấy, quanh năm bốn mùa xanh tốt, hoa nở rực rỡ.

Bình thường đi qua cây cầu này, tâm trạng người ta luôn đặc biệt tốt.

Tâm trạng Ứng Đề vốn dĩ cũng nên khá tốt.

Nhưng lúc này làm thế nào cũng không phấn chấn lên nổi.

Băng qua cầu vượt, lên xe, Lâu Hoài vẫn đang gọi video call. Giống như lúc nãy khi cô rời đi, mày anh vẫn nhíu chặt, bộ dáng nghiêm túc.

Thậm chí anh còn chưa phát hiện ra cô đã quay lại, hoặc là có phát hiện, nhưng căn bản không cần thiết phải phân tâm.

Cô không quấy rầy, dựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.

Khi đến sân bay, cuộc họp của Lâu Hoài cũng kết thúc.

Ứng Đề về vội vàng nên không mang hành lý, ngay cả quần áo cũng là về đây mới mua.

Thời tiết mùa hè nóng bức, cô đều mặc váy cho tiện.

Lúc này Lâu Hoài ôm eo cô đi vào trong sân bay, tài xế phía sau xách hành lý.

Chuyến bay về Bắc Thành của Lâu Hoài muộn hơn vài phút. Ứng Đề nhìn đồng hồ, sắp đến giờ cô làm thủ tục, cô ôm chặt lấy anh, nói: “Xin lỗi, vốn dĩ đã hứa ở Bắc Thành đợi anh về, lần này anh chỉ có thể tự mình về rồi.”

Lời cô nói chân thành, và cũng đầy vẻ ủ rũ.

Lâu Hoài hỏi: “Sự hối lỗi này sâu sắc đến mức nào?”

Cô cúi đầu cụng nhẹ vào ngực anh hai cái, nói: “Rất sâu rất sâu.”

Anh ghé vào tai cô nói: “Sâu như thế kia à?”

“...”

Anh đúng là không đứng đắn, một câu nói tử tế cũng có thể bị anh bẻ cong thành như vậy.

Ứng Đề nói: “Em phải đi rồi.”

Lâu Hoài “ừ” một tiếng.

Ứng Đề lại nói: “Không nói gì thêm sao?”

Anh hờ hững đáp: “Nói cái gì?”

Tức chết đi được!!!

Nỗi sầu ly biệt lập tức bị cơn giận bao trùm.

Anh nếu nhịn được thì cứ nhịn, không nhịn được thì càng tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc