Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh là người rất trọng dục.
Hai người chỉ cần ở bên nhau là không bao giờ rời khỏi chuyện đó.
Điều này hoàn toàn khác với cảm giác cấm dục mà anh mang lại cho người khác.
Ứng Đề lại bị giày vò hồi lâu.
Khi kết thúc, cô thở hồng hộc, giống như mới được vớt từ trong nước ra, anh cũng chẳng khá hơn là bao, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Ứng Đề rút hai tờ khăn giấy lau cho anh, lau lau một hồi, chỗ nào đó của anh lại có cảm giác.
Khoảnh khắc đó Ứng Đề thật sự muốn khóc.
Lâu Hoài lại cười ôm lấy cô, để cô ngồi lên đùi mình.
Thế là lại một trận giày vò.
Vì chuyện này diễn ra rất thường xuyên, cô không thể cứ uống thuốc mãi, rất hại thân, nên lần nào anh cũng dùng biện pháp bảo vệ.
Thi thoảng có vài lần không dùng thì đều chọn vào kỳ an toàn của cô.
Đương nhiên Ứng Đề biết, anh sẽ không để cô sinh con cho anh.
Nếu anh muốn kết hôn sinh con đẻ cái, vậy thì vai trò người vợ và người mẹ đó cũng sẽ không phải là cô.
Ứng Đề không khỏi lại nghĩ tới lời mẹ nói.
Phát hiện cô phân tâm.
Lâu Hoài cố ý giày vò cô, cô khẽ kêu một tiếng, anh nói: “Lúc này mà còn nghĩ cái gì?”
Ứng Đề nói: “Nghĩ đến anh.”
“Phải không? Sao anh cảm thấy em đang nghĩ đến người khác.”
Ứng Đề liền cười: “Em có thể nghĩ đến ai chứ, em chẳng phải chỉ có mỗi anh sao?”
Lâu Hoài dùng sức thật mạnh, Ứng Đề lại kêu lên một tiếng, rất nhẹ, như tiếng mèo cào móng, rất gợi cảm, Lâu Hoài càng thêm dùng sức.
Ứng Đề biết tính anh, bèn cố ý không lên tiếng.
Anh cũng không vội, cô không kêu, anh liền từ từ vờn cô.
Trận này lại kéo dài hồi lâu.
Khi kết thúc lần nữa, đã là hơn 10 giờ đêm.
Bốn bề vắng lặng, trong phòng ngủ cũng yên tĩnh.
Cả hai đều rất thỏa mãn.
Ứng Đề nhìn anh, rúc vào lòng anh, đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh hồi lâu, như lấy hết dũng khí, nói: “Cảm ơn anh chuyện video.”
Anh không có ý nhắc tới, nhưng cô lại không thể coi như không có chuyện gì xảy ra.
Chuyện lần này nếu không có anh ra tay, dư luận không thể lắng xuống nhanh như vậy, mà bên Ôn gia cũng chưa chắc đã chịu để yên.
Lâu Hoài chỉ hỏi: “Hôm đó có bị thương không?”
Cô lắc đầu: “Không có,” lại nói: “Con gái út nhà họ Ôn cũng không bị thương. Em không muốn làm cô ấy bị thương.”
Anh ừ một tiếng, không nói gì nữa.
Trong lòng Ứng Đề thực sự không yên.
Không biết lúc này anh có ý gì.
Qua một lúc lâu, ngay khi cô đang suy diễn lung tung, Lâu Hoài nói: “Hóa ra mèo khi nóng nảy cũng biết cào người.”
Trước kia lúc mới quen, cô rất ngoan cũng rất yên tĩnh, anh không lên tiếng, cô có thể im lặng cả ngày.
Việc anh không cho làm, cô cũng không dám làm trái.
Khi đó cô mới tiếp xúc với giới giải trí không lâu, bị bắt nạt cũng sẽ không về khóc lóc kể lể với anh, cơ bản là toàn bộ tự mình chịu đựng.
Cho đến một hôm anh trở về, nhìn thấy vết thương trên cánh tay cô, nhíu chặt mày, hỏi cô làm sao mà bị.
Cô ấp úng, nói là không cẩn thận va phải.
Ánh mắt cũng nhìn quanh quất, hoàn toàn là bộ dạng đang nói dối.
Loại người nào Lâu Hoài chưa từng gặp qua, so với đám người giả tạo ở Lâu gia, diễn xuất của cô thực sự kém cỏi vô cùng.
Đó là lần đầu tiên anh nổi giận, lập tức nắm lấy cổ tay cô, hung tợn hỏi là ai làm.
Giọng điệu anh lúc đó rất dữ, như muốn nuốt chửng cô vậy.
Ứng Đề nói ra người bắt nạt cô.
Hôm sau, cô lại đến phim trường thì không thấy người đó nữa, thậm chí nhiều năm về sau cũng chưa từng nghe thấy tên người đó trong giới giải trí.
Đêm đó cô thực sự sợ hãi tột độ, cô ở bên ngoài bị bắt nạt đã đành, về đến chỗ anh còn bị anh mắng.
Cô thực sự không nhịn được, rơi nước mắt khóc thút thít.
Điều này khiến Lâu Hoài giận quá hóa cười, nói: “Em khóc cho ai xem? Ở bên ngoài bị bắt nạt không biết phản kích, anh hỏi em hai câu thì lại khóc với anh?”
Năm ấy anh cũng chưa đến 25 tuổi, tính tình ngông cuồng so với hiện tại còn nồng đậm hơn chút.
Cả người toát lên vẻ bất cần, khi cười thần sắc đặc biệt hư hỏng.
Nước mắt Ứng Đề rơi càng nhiều, giọt lệ càng lớn hơn.
Lâu Hoài ôm lấy cô, cúi đầu nhìn cô, nói: “Em là mèo sao? Chỉ biết kêu, không biết cắn người?”
Đều là người trẻ tuổi, huyết khí phương cương, không bao lâu, vốn dĩ một bên quát mắng, một bên tủi thân, chẳng biết thế nào lại hôn nhau.
Ứng Đề nhớ rõ, là Lâu Hoài hôn cô trước.
Lúc mới đưa cô về nhà, anh cũng hôn cô, nhưng chưa từng thâm nhập.
Đêm đó, Ứng Đề khóc thực sự dữ dội.
Một nửa là bị anh dọa, một nửa là bị anh giày vò.
Đó là lần đầu tiên hai người làm chuyện đó.
Cô còn ngây ngô, anh cũng chẳng khá hơn là bao, loay hoay nửa ngày cũng chưa tìm được lối vào.
Cũng lúc đó Ứng Đề mới biết, anh chưa có kinh nghiệm phương diện kia.
Cô lập tức ngây người.
Anh lại cười, vẫn là giận quá hóa cười, lời nói vẫn phóng túng bất cần như cũ: “Lần đầu tiên là của em, thích không?”
Đương nhiên là thích.
Cô không chỉ là lần đầu tiên của anh, anh cũng là lần đầu tiên của cô.
Giờ hồi tưởng lại, đó quả thật là một đoạn năm tháng tốt đẹp và thuần khiết.
Nhưng năm tháng ấy, thật sự rất khó quay trở lại.
Cô gái từng chỉ biết tủi thân khóc lóc, dưới sự nuông chiều của anh, cũng đã học được cách cắn người.
Lâu Hoài nói: “Sau này bị ai bắt nạt, đều phải phản bác lại ngay tại chỗ, biết không?”
Nghe được lời này, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của Ứng Đề cuối cùng cũng yên tâm hạ xuống, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, chuyện như vậy sau này còn có rất nhiều sao?
Nếu Ôn tiểu thư thực sự trở thành quá khứ, vậy ai sẽ là người tiếp theo.
Trái tim vừa mới hạ xuống của cô lại treo cao lên.
Lâu Hoài hỏi: “Nghe thấy không?”
Ứng Đề thất thần ừ một tiếng.
Lâu Hoài lại nói: “Có thể để đối phương đổ máu, nhưng em thì không được, hiểu chưa?”
Ứng Đề cười: “Vậy thì em sẽ không để bị đối phương ăn tươi nuốt sống đâu.”
Lâu Hoài vân vê tóc cô, đối với chuyện này lại không quá để tâm.
Những kẻ dám làm vậy đều đã bị anh giải quyết.
Cho nên ai cũng nói Lâu tiên sinh sủng ái cô, yêu cô, là thật sự nghiêm túc.
Nhưng Ứng Đề biết, rốt cuộc cô cũng chỉ là thứ để anh giải khuây khi nhàm chán mà thôi.
Anh nói không có ai dám đối xử như vậy với cô.
Nhưng người thực sự vẫn luôn đối xử với cô như vậy, lại tình cờ chính là anh.
Nghĩ đến đây, Ứng Đề bị một nỗi bi thương nồng đậm vây kín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
