Hành động gỡ tay của Lâm Uyển Đình khiến thời gian trong sảnh tiệc như ngưng đọng.
Cô dừng lại ngay giữa khoảng cách của hai người đàn ông, xoay người đối diện với Lục Hoài Nam. Trên gương mặt xinh đẹp không có lấy một chút ý định chạy trốn, chỉ có sự điềm tĩnh và kiêu hãnh đến lạ lùng.
"Lục tổng, cảm ơn sự quan tâm của anh." Uyển Đình thanh lịch nâng ly nước khoáng lên, khẽ nghiêng đầu chào anh ta theo đúng lễ nghi thượng lưu. "Nhưng anh nói sai rồi. Tôi gả vào Thẩm gia là sự lựa chọn của chính tôi, không ai ép buộc cả. Hiện tại, tôi là Thẩm thiếu phu nhân, và tôi tự hào về thân phận này."
*Oanh!*
Lời nói của Uyển Đình như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tin của Lục Hoài Nam, đồng thời dập tắt hoàn toàn ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt trong lòng Thẩm Gia Thần.
Gia Thần khẽ chớp mắt, hô hấp dồn dập của anh dần ổn định lại. Anh nhìn bóng lưng của cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp — có sự nhẹ nhõm đến điên cuồng, và có cả sự rung động sâu sắc trước bản lĩnh của người con gái này. Cô không chọn cách bám víu vào một người đàn ông khác để trốn chạy; cô đang dùng chính danh nghĩa của Thẩm gia để tự bảo vệ lòng tự trọng của mình.
Nụ cười trên môi Lục Hoài Nam tắt ngấm. Đôi mắt thâm trầm của ông trùm hải ngoại nheo lại, nhìn cô bằng ánh mắt vừa đau lòng vừa bất lực: "Đình Đình, em không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ như vậy trước mặt anh."
"Tôi không mạnh mẽ, tôi chỉ đang làm đúng bổn phận." Uyển Đình bình thản cắt lời anh ta. Cô quay lại, chủ động bước đến bên cạnh Thẩm Gia Thần, tự nhiên khoác lấy cánh tay đang cứng đờ của anh, ngước lên cười nhẹ nhàng: "Gia Thần, chân em hơi đau rồi. Chúng ta vào trong chào hỏi các trưởng bối nhé?"
Sự thay đổi thái độ ngoạn mục của Uyển Đình khiến Thẩm Gia Thần vô cùng phối hợp. Khóe môi anh khẽ cong lên một đường cong ngạo nghễ, anh đưa tay bao bọc lấy bàn tay cô đang đặt trên tay áo mình, quay sang nhìn Lục Hoài Nam với ánh mắt của kẻ chiến thắng:
"Lục tổng nghe rõ rồi chứ? Vợ tôi không thích người ngoài can thiệp vào chuyện gia đình. Xin lỗi, chúng tôi xin phép đi trước."
Nói rồi, Gia Thần ôm lấy eo Uyển Đình, hiên ngang dẫn cô rời khỏi tâm điểm của sảnh tiệc, để lại Lục Hoài Nam đứng chôn chân tại chỗ với ánh mắt âm trầm như bão tố, và một Cố Nhược Hi đang tức tối đến mức bẻ gãy cả chiếc móng tay giả.
Khi cả hai bước vào khu vực hành lang VIP vắng người phía sau sảnh tiệc, Thẩm Gia Thần đột ngột đẩy Uyển Đình vào vách tường đá cẩm thạch. Anh ép sát người tới, hai tay chống hai bên tai cô, giam cầm cô một lần nữa.
"Lâm Uyển Đình, giải thích đi." Giọng anh khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt lấy cô. "Hắn ta là ai? Tại sao lại gọi cô là Đình Đình? Tại sao hắn biết chuyện bản hợp đồng?"
Uyển Đình bị ép sát vào tường nhưng không hề hoảng sợ. Cô ngước mắt nhìn anh, nụ cười trên môi đã biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng thỏa hiệp:
"Anh ta là ai không quan trọng. Chuyện hợp đồng là do anh ta tự tra ra, tôi không hề nói nửa lời. Thẩm tổng, anh không cần phải dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Hôm nay tôi chọn đứng về phía anh, không phải vì tôi hết hận anh..."
Cô vươn tay, khẽ đẩy lồng ngực săn chắc của anh ra một chút, thanh âm nhỏ nhưng sắc bén như dao găm: "...Tôi đứng lại là vì cha tôi vẫn đang nằm trong bệnh viện của Thẩm thị, và tôi không muốn bản thân trở thành món hàng để hai người đàn ông các anh tranh giành đấu đá. Tôi đứng lại, để tự tay tìm ra công lý cho Lâm gia, chứ không cần mượn tay người khác."
Nhìn ánh mắt kiên cường pha lẫn oán hận của cô, lòng Thẩm Gia Thần thắt lại một trận đau đớn. Hóa ra, cô ở lại không phải vì anh, mà là vì đại cục, vì người cha đang hôn mê, và vì mối thù diệt tộc mà cô vẫn đang đổ lên đầu anh.
"Được, rất tốt." Gia Thần thu tay lại, lùi ra một bước, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn. "Cứ giữ vững sự kiên cường đó đi. Đêm nay, màn kịch này cô diễn rất đạt. Ngày mai, tôi sẽ cho người chuyển thêm một khoản tiền vào tài khoản của bệnh viện như một phần thưởng cho sự trung thành của Thẩm thiếu phu nhân."
Dứt lời, anh quay lưng bỏ đi trước, bóng lưng cao lớn lộ ra sự cô độc đến lạ kỳ.
Uyển Đình đứng tựa vào tường, khẽ thở hắt ra một hơi. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm từ cái nắm tay của Thẩm Gia Thần, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Ván bài này, cô vừa mới đặt cược cả lòng tự trọng của mình vào đó rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)