Sáng thứ Hai, bầu không khí tại trụ sở chính của Tập đoàn Thẩm thị căng thẳng như dây đàn.
Hôm nay là ngày diễn ra cuộc họp Hội đồng quản trị để quyết định số phận của dự án cảng biển phía Nam. Vụ rò rỉ thông tin đấu thầu trước đó đã khiến cổ phiếu của tập đoàn bốc hơi mất 3% chỉ trong vòng một tuần. Thẩm Gia Thần áp lực đè nặng trên vai, nhưng trên gương mặt anh vẫn là vẻ lãnh đạm, thâm trầm, không để lộ một chút sơ hở.
Khi anh bước vào phòng họp lớn, các cổ đông lão thành đã ngồi kín bàn. Ngồi ở vị trí đối tác chiến lược, Chủ tịch Cố của Cố thị cười giả lả, còn Cố Nhược Hi ngồi ngay phía sau bố mình với trang phục công sở đắt tiền, ánh mắt ánh lên vẻ đắc ý bừng bừng.
Cô ta tin rằng, sau thất bại tại bữa tiệc tối qua, hôm nay chính là lúc Cố gia dùng quyền lực kinh tế để ép Thẩm Gia Thần phải cúi đầu nhượng bộ 2% cổ phần huyết mạch kia.
*Cạch.*
Cửa phòng họp một lần nữa mở ra. Trợ lý Giang cung kính rẽ lối cho một người bước vào.
Lâm Uyển Đình diện một bộ vest công sở màu đen tuyền được cắt may sắc sảo, mái tóc buộc cao gọn gàng, tay cầm một xấp tài liệu dày cộp. Sự xuất hiện của cô khiến cả phòng họp xôn xao.
"Thẩm tổng, đây là phòng họp cấp cao của tập đoàn, anh đưa thiếu phu nhân đến đây làm gì? Thẩm thị không phải là nơi để phụ nữ đến dạo chơi!" Một cổ đông lớn thuộc phe bà mẹ kế của Gia Thần lên tiếng chỉ trích ngay lập tức.
Thẩm Gia Thần không vội trả lời. Anh ngồi xuống ghế chủ tọa, lạnh lùng liếc nhìn người vừa nói, sau đó dời mắt sang Uyển Đình, trong mắt thoáng qua một tia ẩn ý: "Lâm Uyển Đình hiện là cổ đông đại diện cho 5% cổ phần cá nhân của ông nội Thẩm trao tặng ngay sau đám cưới. Cô ấy hoàn toàn có tư cách ngồi ở đây."
Cố Nhược Hi nghe vậy thì siết chặt nắm tay, thầm rủa trong lòng. *Cái lão già lẩm cẩm kia vậy mà lại chia cổ phần cho con nhỏ này!*
"Được rồi, nếu Thẩm thiếu phu nhân đã có cổ phần, chúng ta bắt đầu vào việc chính." Chủ tịch Cố đập tay xuống bàn, đẩy bản hợp đồng bổ sung sang phía Gia Thần. "Thẩm tổng, thông tin đấu thầu bị lộ, đối thủ đang ép giá. Nếu Thẩm thị không đồng ý nhượng 2% cổ phần logistics ở cảng phía Nam cho Cố thị để chúng tôi lập tức rót vốn giải nguy, dự án này chắc chắn sẽ bị đóng băng. Thiệt hại ước tính lên đến hàng trăm triệu đô."
Các cổ đông bắt đầu xầm xì, đa số đều nghiêng về phía Cố thị để bảo toàn lợi ích trước mắt.
"Tôi phản đối."
Giọng nói thanh lãnh nhưng kiên định của Lâm Uyển Đình vang lên, cắt ngang cuộc thảo luận. Cô đứng dậy, dứt khoát mở màn hình máy chiếu lớn trong phòng họp.
"Cố tổng nói dự án sẽ đóng băng nếu thiếu vốn của Cố thị? Nhưng theo báo cáo kiểm toán nội bộ mà tôi vừa thực hiện đêm qua..." Uyển Đình bấm nút điều khiển, trên màn hình lập tức hiện ra một loạt biểu đồ tài chính phức tạp. "...Dòng tiền ròng của Thẩm thị hoàn toàn đủ khả năng tự vận hành trong vòng sáu tháng tới mà không cần bất kỳ nguồn vốn ngoại lai nào."
Cô quay sang nhìn thẳng vào Chủ tịch Cố, ánh mắt sắc sảo như một nhà đầu tư lão luyện:
"Hơn nữa, tôi đã truy quét địa chỉ IP của kẻ đã tung thông tin đấu thầu lên thị trường chợ đen. Thật trùng hợp, tài khoản nhận tiền đặt cọc của tay hacker đó lại được đăng ký dưới tên một công ty ma tại đảo Cayman. Mà công ty ma này, lại có chung một đại diện pháp luật với quỹ đầu tư cá nhân của... Cố Nhược Hi tiểu thư đây."
*Oanh!*
Một lời thốt ra, cả phòng họp như nổ tung.
Cố Nhược Hi nghe đến tên mình thì mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn đứng bật dậy: "Chị... chị ngậm máu phun người! Tôi làm vậy từ bao giờ? Anh Gia Thần, anh đừng tin chị ta, chị ta muốn trả thù Thẩm gia nên mới đổ tội cho em!"
"Ngậm máu phun người sao?" Uyển Đình cười nhạt, gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Toàn bộ chứng từ ngân hàng, lịch sử trò chuyện và biên bản đối chiếu địa chỉ IP đã được tôi gửi thẳng đến Ủy ban Chứng khoán và Cục Cảnh sát Kinh tế cách đây ba mươi phút. Cố tiểu thư, cô có thể chuẩn bị giải thích với luật sư của mình."
Chủ tịch Cố bàng hoàng quay sang tát thẳng vào mặt con gái một cái đau đớn: "Ngu xuẩn! Ai cho phép mày làm trò này?!" Ông ta không ngờ con gái mình vì ghen tuông mà dám đem cả đại cục của gia tộc ra làm trò đùa, lại còn bị Lâm Uyển Đình nắm thóp dễ dàng như vậy.
Thẩm Gia Thần ngồi ở vị trí chủ tọa, chứng kiến toàn bộ màn "vả mặt" ngoạn mục của vợ mình. Khóe môi anh khẽ cong lên, trong mắt ngập tràn sự tán thưởng và cả một niềm tự hào khó tả. Cô gái này một khi đã ra tay, ra đòn nào là chết đòn đó, tuyệt đối không cho đối phương cơ hội trở mình.
Anh đứng dậy, chỉnh lại khuy áo vest, đưa ra lời phán quyết cuối cùng:
"Cuộc họp kết thúc. Từ hôm nay, Thẩm thị chính thức chấm dứt mọi hợp tác với Cố thị. Chuyện của Cố Nhược Hi, cứ để pháp luật xử lý."
Nói rồi, Gia Thần bước thẳng đến bên cạnh Uyển Đình, trước ánh mắt kinh hãi của toàn bộ Hội đồng quản trị, anh nắm lấy bàn tay cô, đan chặt các ngón tay vào nhau rồi dắt cô bước ra ngoài.
Vừa bước vào thang máy chuyên dụng dành cho Chủ tịch, Thẩm Gia Thần lập tức ép Uyển Đình vào góc cabin. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng của một tổng tài, mà thay vào đó là một ngọn lửa rực cháy, vừa cuồng nhiệt vừa bá đạo.
Anh siết chặt eo cô, giọng nói khàn đặc đầy sự khẩn cầu lẫn chiếm hữu: "Thừa nhận đi, Uyển Đình. Trong tim cô, ngoài hận thù ra... có phải đã có tôi rồi đúng không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
