Sáng hôm sau, trận mưa tầm tã đêm qua đã dứt, để lại một bầu trời hửng nắng nhưng không khí trong biệt phủ Thẩm gia vẫn mang theo cái lạnh ẩm uất.
Lâm Uyển Đình thức dậy từ sớm. Cả đêm qua cô gần như không ngủ, chiếc giường lớn vắng bóng đàn ông chỉ càng làm tăng thêm sự trống trải. Cô chọn cho mình một bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc nhạt, mái tóc dài được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản, tôn lên bờ vai thanh mảnh và khí chất rực rỡ của một cựu thiên kim.
Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên cô làm dâu Thẩm gia, cô không thể để bản thân trông nhếch nhác trước mặt người làm và trưởng bối.
Khi Uyển Đình vừa bước xuống cầu thang xoắn ốc dẫn bục vào phòng khách chính, cô đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ phía sofa.
"Anh Gia Thần, anh nếm thử xem bánh ngọt em vừa làm từ Anh về có hợp khẩu vị không? Em nhớ trước đây anh chỉ thích ăn loại ít đường."
Giọng nói ngọt ngào, mềm mại như chim oanh lọt vào tai Uyển Đình. Cô đứng khựng lại một nhịp ở bậc thềm, ánh mắt hướng về phía phòng khách.
Thẩm Gia Thần đang ngồi trên sofa, tay cầm tờ báo kinh tế buổi sáng. Đối diện anh là một cô gái trẻ ăn mặc vô cùng thời thượng với chiếc váy voan trắng thanh lịch. Cô ta đang ân cần cắt một miếng bánh nhỏ đặt vào đĩa của anh, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và si mê không hề che giấu.
Bầu không khí hài hòa, tự nhiên đến mức giống như họ mới là một cặp vợ chồng thực sự, còn sự xuất hiện của Uyển Đình chỉ là một sự đường đột.
"Thiếu phu nhân, cô đã dậy rồi ạ?" Tiếng của quản gia Lý vang lên từ phía sau, phá vỡ bầu không khí.
Bàn tay Cố Nhược Hi rất ấm, nhưng nụ cười của cô ta lại không chạm đến đáy mắt. Bản năng của một người phụ nữ mách bảo Uyển Đình rằng: Cô gái này không hề đơn giản.
Uyển Đình khéo léo rút tay mình ra khỏi cái nắm tay của Nhược Hi, khẽ mỉm cười lịch sự: "Chào Cố tiểu thư. Cảm ơn cô đã có lòng ghé thăm."
"Chị dâu đừng khách sáo như vậy, cứ gọi em là Vivian như anh Gia Thần vẫn gọi là được rồi." Nhược Hi tỏ vẻ tự nhiên, xoay người đi đến bên cạnh Gia Thần, tự ý ngồi xuống chiếc thành ghế sofa ngay sát cạnh anh, giọng điệu có chút hờn dỗi:
"Anh Gia Thần thật là, đám cưới lớn như vậy mà cũng không thông báo cho em một tiếng để em về làm phù dâu. Anh có biết là ở bên Anh em lo cho anh thế nào không? Nghe nói Thẩm ông nội đổ bệnh, anh phải cưới gấp..."
Nói đến đây, Nhược Hi như sực nhận ra mình lỡ lời, vội vàng lấy tay che miệng, nhìn Uyển Đình bằng ánh mắt áy náy: "Chị dâu, em xin lỗi, em không có ý nói chị chỉ là... chỉ là người..."
"Người xung hỷ?" Uyển Đình thản nhiên tiếp lời, sắc mặt không hề thay đổi. Cô đi đến chiếc ghế đơn đối diện, ung dung ngồi xuống. "Cố tiểu thư không cần phải cẩn trọng như vậy. Việc tôi gả vào Thẩm gia vì lý do gì, cả thành phố S này ai cũng biết, tôi không bận tâm đâu."
Sự thẳng thắn và phong thái tự tin của Uyển Đình khiến Cố Nhược Hi nghẹn họng trong giây lát. Cô ta vốn muốn mượn chuyện này để hạ nhục lòng tự trọng của Uyển Đình trước mặt Gia Thần, không ngờ đối phương lại đón nhận nó một cách bình thản như nước chảy mây trôi.
Gia Thần nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng, giọng trầm thấp: "Nhược Hi, hôm nay em đến đây có việc gì không?"
Nhược Hi lập tức thay đổi sắc mặt, nũng nịu nói: "Dạ, bố em nói dự án cảng biển quốc tế sắp tới của Thẩm thị và Cố thị cần ký kết một số điều khoản bổ sung. Anh ấy bận họp nên bảo em mang tài liệu qua cho anh duyệt trước. Tiện thể... em cũng muốn đến thăm anh."
"Được, lát nữa theo tôi vào thư phòng." Gia Thần đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. Trước khi đi, anh liếc nhìn Uyển Đình một cái, thanh âm lạnh nhạt: "Trưa nay Nhược Hi sẽ ở lại dùng cơm. Cô bảo nhà bếp chuẩn bị vài món cô ấy thích ăn."
"Em nhớ anh Gia Thần thích ăn món Tây, chị dâu làm phiền chị dặn nhà bếp chuẩn bị bò bít tết giúp em nhé. À, anh ấy không ăn được tỏi đâu ạ." Nhược Hi quay sang cười híp mắt với Uyển Đình, giống như một người nữ chủ nhân thực sự đang dặn dò người làm.
Uyển Đình ngồi trên ghế, ngón tay khẽ siết chặt tà áo sườn xám, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười chuẩn mực của một thiếu phu nhân hào môn: "Được, tôi biết rồi."
Khi bóng dáng của Gia Thần và Cố Nhược Hi khuất sau cánh cửa thư phòng tầng hai, nụ cười trên môi Uyển Đình hoàn toàn biến mất.
Cô nhìn đĩa bánh ngọt còn dang dở trên bàn, trong lòng dâng lên một cảm giác nực cười. Một bản hợp đồng hôn nhân ba năm, một người chồng lạnh lùng như băng, và giờ là một cô em gái thanh mai trúc mã đầy mưu mô.
Cuộc sống ở Thẩm gia này, xem ra còn thử thách hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)