Mưa mùa hạ trút xuống thành phố S như trút nước, từng tia chớp rạch ngang bầu trời, hắt những vệt sáng sắc lạnh qua khung cửa kính sát đất của căn biệt thự biệt lập đỉnh núi.
Hôm nay là ngày đại hỷ của Thẩm gia - gia tộc đứng đầu giới tài phiệt. Nhưng trong căn phòng tân hôn rộng lớn được trang hoàng bằng hai tông màu đỏ đen huyền bí, không hề có một chút không khí ấm áp nào của hỷ sự. Chỉ có tiếng mưa gầm rú bên ngoài và sự im lặng đến ngột ngạt bên trong.
Lâm Uyển Đình ngồi bên mép giường lớn, trên người vẫn mặc chiếc váy cưới bằng lụa satin cao cấp nặng nề. Gương mặt cô được trang điểm tinh tế, đôi mắt thanh tú như nước mùa thu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương rực rỡ trên ngón áp út.
Cô khẽ bật cười, nụ cười mang theo chút giễu cợt cho chính số phận của mình.
Một tháng trước, cô còn là thiên kim nhà họ Lâm, dù gia tộc sa sút nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng. Một tháng sau, vì để có tiền duy trì máy thở cho người cha đang sống thực vật và gánh khoản nợ khổng lồ của công ty, cô chấp nhận bán mình, trở thành cô dâu "xung hỷ" cho ông nội Thẩm gia đang lâm bệnh nặng.
*Cạch.*
Tiếng mở cửa dứt khoát cắt đứt dòng suy nghĩ của Uyển Đình.
Một bóng người cao lớn bước vào mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi rượu thoang thoảng. Thẩm Gia Thần - người thừa kế duy nhất của đế chế Thẩm thị, người đàn ông mà nửa số phụ nữ thành phố S thèm khát nhưng cũng khiếp sợ nhất. Anh đã cởi bỏ áo vest ngoài, chỉ mặc chiếc sơ mi đen mở hai cúc trên cùng, mái tóc hơi ẩm rủ trước trán, che bớt đôi mắt sắc lẹm như chim ưng.
Gia Thần không thèm nhìn Uyển Đình lấy một cái. Anh đi thẳng đến quầy bar nhỏ trong phòng, rót cho mình một ly whisky, uống cạn trong một ngụm.
"Lâm tiểu thư, xem ra cô rất tận hưởng vị trí Thẩm thiếu phu nhân này?"
Sự bình tĩnh của cô khiến Gia Thần khẽ nhướng mày. Những người phụ nữ trước đây tiếp cận anh, hoặc là khóc lóc tỏ ra yếu đuối, hoặc là dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ. Nhưng người con gái trước mặt này lại có một đôi mắt quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khiến anh khó chịu. Anh ghét những kẻ hám tiền nhưng lại thích tỏ ra thanh cao.
*Cạch.*
Gia Thần đặt mạnh ly rượu xuống bàn, sải bước dài tiến về phía cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, áp lực từ thân hình cao lớn của anh khiến Uyển Đình vô thức lùi lại một bước, nhưng ngay sau đó cô liền ép mình đứng vững.
Anh nâng cằm cô lên, ngón tay thon dài siết nhẹ, lực đạo mạnh đến mức khiến da thịt cô ửng đỏ.
"Biết rõ điều đó là tốt. Đừng tưởng ông nội thích cô, cưới cô về để xung hỷ thì cô có thể ngồi vững ở cái ghế này."
Dứt lời, anh buông tay, từ trong túi quần rút ra một xấp tài liệu được chuẩn bị từ trước, nhẫn tâm ném thẳng vào người cô. Những tờ giấy trắng rơi lả tả trên chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi.
"Ký đi." Gia Thần lạnh lùng ra lệnh.
Uyển Đình cúi xuống, nhặt xấp giấy lên. Ba chữ trên trang đầu tiên đập vào mắt cô vô cùng chói mắt: **HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN**.
Cô lật nhanh qua các điều khoản, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh giá.
* *Điều 1: Trong thời gian hôn nhân, bên B (Lâm Uyển Đình) không được phép can thiệp vào cuộc sống riêng tư của bên A (Thẩm Gia Thần).*
* *Điều 2: Không được phép công khai quan hệ vợ chồng trước truyền thông khi chưa có sự đồng ý.*
* *Điều 3: Sau ba năm, khi sức khỏe của Thẩm lão gia tử ổn định, hai bên sẽ ly hôn một cách hòa bình. Bên B rời đi với hai bàn tay trắng, không được đòi hỏi một xu tài sản nào của Thẩm gia.*
"Ba năm?" Uyển Đình ngước lên nhìn anh.
"Sao? Chê ít?" Gia Thần cười nhạt, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh miệt. "Tôi biết Lâm gia của cô đang thiếu tiền. Trong ba năm này, tiền viện phí của bố cô tôi sẽ lo liệu toàn bộ. Nhưng ba năm sau ly hôn, đừng mơ tưởng chạm vào một xu nào khác của tôi."
Anh nghĩ cô sẽ khóc, hoặc ít nhất là sẽ mặc cả để đòi thêm chút lợi ích. Nhưng không.
Uyển Đình tiến đến bàn trang điểm, cầm lấy chiếc bút ký tên chuyên dụng. Cô dứt khoát lật đến trang cuối cùng, không do dự ký hai chữ "Lâm Uyển Đình" bằng những nét chữ thanh mảnh nhưng vô cùng cứng cỏi.
*Xoẹt.*
Cô xoay người, đưa lại bản hợp đồng đã ký cho anh, nở một nụ cười chuẩn mực nhưng xa cách:
"Thẩm tổng yên tâm, tôi giữ lời hứa. Ba năm sau, tôi tự khắc biến mất khỏi tầm mắt của anh."
Nhìn bản hợp đồng đã có chữ ký, trong lòng Thẩm Gia Thần đột nhiên dấy lên một cảm giác bực bội vô cớ. Cô gái này ký quá nhanh, nhanh đến mức giống như chính cô cũng không hề muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với anh vậy.
Gia Thần giật lấy bản hợp đồng, quay người đi thẳng ra phía cửa. Trước khi bước ra ngoài, anh dừng lại, buông một câu lạnh lùng không độ ấm:
"Đêm nay tôi ngủ ở thư phòng. Tốt nhất cô nên nhớ kỹ thân phận của mình, ngày mai đừng có làm tổn hại đến bộ mặt của Thẩm gia trước mặt người ngoài."
*Rầm!*
Cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Căn phòng rơi vào sự im lặng một lần nữa. Uyển Đình đứng chôn chân tại chỗ, bờ vai khẽ run lên. Cô chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương đắt giá trên tay ra, ném nó lên bàn trang điểm. Tiếng kim loại va chạm với mặt kính vang lên lách cách, cô độc và lạnh lẽo.
Hào môn sâu tựa hải, ba năm này, cô nhất định phải sống sót để đưa cha mình rời khỏi nơi vũng bùn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)