Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Vì thế, tính cách con cháu hai phòng cũng bị ảnh hưởng rõ rệt.

Con cháu trưởng phòng thường kín đáo, nề nếp — đặc biệt là Tạ Lăng Chu, người nghiêm túc, tự giữ mình, tuổi còn trẻ nhưng đã chững chạc, hiện đang đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong Trung Thư Tỉnh.

Còn ba huynh muội nhà nhị phòng là Tạ Lăng Vũ, Tạ Nghênh Uyên và Tạ Lăng Hằng thì lại thân thiện, cởi mở, nhị biểu ca Tạ Lăng Vũ cũng nối nghiệp cha làm võ tướng.

Sau khi gặp Vân thị và Tạ Nghênh Tuyết, Từ Ký Mộng tiếp tục bái kiến người nhà nhị phòng.

Nhị bá mẫu Vương thị xuất thân Vương gia ở Lang Nha, cũng là dòng dõi thế gia, so với Vân thị kín đáo khó đoán, Vương thị lại thân thiện dễ gần, mọi tâm tư đều hiện rõ trên mặt.

Lúc này bà ta đảo mắt nhìn Từ Ký Mộng mấy lượt, ánh mắt ngạc nhiên chẳng giấu nổi, mà do dự cũng lộ rõ.

Cô nương này xinh đẹp xuất chúng, đặt ở Kinh Lăng cũng là mỹ nhân hàng đầu, hành lễ lại thành tâm, còn tặng lễ ra mắt cho từng người, đúng là đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu, chỉ tiếc là… Bà ta giấu đi suy nghĩ, cười mà như không: “Đúng là đứa trẻ ngoan, nhìn dáng vẻ như tiên nữ, đến ta cũng chẳng rời mắt nổi!”

“Cha ta cứ bảo đại cô mẫu và cha là hai chị em song sinh, giống nhau nhất trong nhà.

Lại còn nói nhị ca giống cha nhất, mà ta với nhị ca cũng là song sinh, vậy theo lý thì ta với biểu muội phải giống nhau lắm mới đúng.

Thế mà giờ đứng cạnh biểu muội, ta mới hiểu thế nào là khác biệt một trời một vực — e là cha ta nói quá rồi!”

Một câu nói khiến mọi người cười ồ lên, Từ Ký Mộng đoán thiếu nữ tươi sáng trước mặt chính là biểu tỷ Tạ Nghênh Uyên, là chị em song sinh với nhị biểu ca, vì tò mò không biết nhị biểu ca trông thế nào nên nàng không nhịn được liếc nhìn biểu tỷ thêm mấy lần.

Tạ Nghênh Uyên nháy mắt với nàng, còn làm khẩu hình “tẩu tử”, phía sau nàng ta, một thiếu niên mười mấy tuổi thò đầu ra: “Tỷ nghĩ nhiều rồi, song sinh cũng có kẻ tốt người xấu, thật ra chỉ có nhị ca là giống cha thôi!”

Tạ Nghênh Uyên liền kéo em trai ra: “A Hằng, ngươi giỏi lắm! Lần sau nhị ca đánh ngươi, ta không bênh đâu đấy!”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng cười sang sảng: “Tam đệ có mắt nhìn đấy, ca đây không những không phạt, sau này còn che chở cho ngươi nữa!”

Nghe giọng là biết nhị biểu ca tới.

Ký ức xấu hổ lại ùa về, Từ Ký Mộng chẳng dám nhìn ra cửa, ngoan ngoãn đứng nép bên ngoại tổ mẫu, cúi mắt nhìn xuống đất.

Khóe mắt nàng thấy một đôi giày ngắn thêu mây vàng bước qua bậc cửa, sải chân đi tới, hành lễ với lão phu nhân nhà họ Tạ xong, chưa kịp để mọi người giới thiệu đã tự mình tiến lại gần nàng.

Hắn đứng trước mặt nàng, mãi chẳng nói gì.

Từ Ký Mộng chỉ dám nhìn đôi giày thêu mây vàng ấy, không dám ngẩng đầu, lặng im lúng túng.

Cuối cùng thiếu niên lên tiếng trước: “Vị này chính là biểu muội nhà họ Từ phải không?”

Từ Ký Mộng ngẩng lên, bắt gặp một đôi mắt sáng rực, thiếu niên mặc áo gấm màu núi xanh, mày kiếm mắt sáng, trong mắt ánh lên ý cười, không giống Tạ Nghênh Uyên lắm nhưng lại cùng một vẻ linh động.

Không hiểu sao, vừa nhìn thấy hắn, bao nhiêu ngượng ngùng lo lắng đều tan biến, nàng bình tĩnh cúi người hành lễ: “Gặp biểu ca, chúc huynh vạn phúc kim an.”

Tạ Lăng Vũ năm nay mười bảy, chỉ hơn Từ Ký Mộng nửa tuổi, vẫn còn nét trẻ con, lại giống Vương thị, chẳng giấu được chuyện gì.

Vương thị đẩy Tạ Nghênh Uyên, trách yêu: “Đừng có nói bậy, con không biết ngượng chứ biểu muội người ta đâu có mặt dày như con mà để mặc con trêu chọc!”

Một lúc sau, mọi người ai về việc nấy, Từ Ký Mộng ở lại trò chuyện với lão phu nhân nhà họ Tạ một lát, rồi cùng Thải Nguyệt quay về.

Vừa ra khỏi tiền viện mấy bước, đã nghe phía sau có người gọi to: “Biểu muội nhà họ Từ!”

Nàng quay lại, cúi người hành lễ: “Nhị biểu ca.”

Thải Nguyệt phía sau nghe cách xưng hô ấy thì sững người, nhưng rất nhanh đã hiểu ra chuyện gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng ta thấy giấu chủ tử vẫn tốt hơn, công tử ấy nói vậy cũng là vì danh tiết của tiểu thư, mà tiểu thư lại nhạy cảm, biết được sự thật chắc sẽ xấu hổ đến độ không biết giấu mặt vào đâu.

Thế là nàng ta thuận theo: “Nô tỳ tham kiến nhị thiếu gia.”

Tạ Lăng Vũ gật đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, nhìn sang Từ Ký Mộng, lần này nàng lại thản nhiên ngẩng mặt lên.

Hắn bỗng ngây người, không rời mắt nổi.

Thiếu nữ ấy có đôi mắt hạnh trong veo như suối, khiến người ta cảm thấy chân thành gần gũi.

Có lẽ vì thân thế long đong, ánh mắt nàng bình tĩnh hơn những cô nương cùng tuổi, lại thêm đôi mày khói nhẹ nhàng, càng toát lên vẻ muốn nói lại thôi.

Trên mí mắt phải còn có một nốt ruồi nhỏ xíu, chính cái “khuyết điểm” khó nhận ra ấy lại khiến khuôn mặt này thêm phần quyến rũ.

Tạ Lăng Vũ bỗng thấy nhờ nốt ruồi ấy, người phàm cũng có thể với tới trăng sáng, hái được sao trời, hắn quẳng luôn lời mẹ dặn ra sau đầu: “Biểu muội mới khỏi bệnh, để ta đưa muội về viện Giảo Lê nhé.”

Nhắc đến bệnh, Từ Ký Mộng lại nhớ chuyện rơi xuống nước, nhưng nàng cảm giác người cứu mình hôm ấy không phải giọng nói trong trẻo này, mà phải lạnh lùng hơn mới đúng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc